Truyện sex ở trang web TruyenSexMoi.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang chủ » Truyện sex » Cần tiền
Bạn đang đọc truyện sex

Cần tiền

tại TruyenSexMoi.Net

Bấm nút G+ nếu thấy truyện hay nhé các bạn

Phần 2

Hôm qua tôi ngủ yên giấc hơn lần trước. Khi dậy thì cũng thấy trời đã sáng. Tiếng chim hót líu lo sau vườn vọng qua cửa kính làm tôi thấy yêu đời.
Tôi ngồi dậy vươn vai ít cái. Vén màn blind nhìn phía sau vườn mọi thứ như đang thay đổi. Sức sống vạn vật như dâng tràn khắp nơi và trong lòng tôi mùa xuân đang tới. Mùa xuân đang đến.
Tôi thầm nghĩ. Cảm giác yên ổn này chỉ có khi chồng tôi còn sống và gia đình chúng tôi thật hạnh phúc. Tôi vào phòng tắm vặn nước đầy trong bồn, bỏ xà phòng làm bọt bubble bath vào rồi thả người vào trong.

Tôi nhắm mắt lại nhớ lại ngày hôm qua. Tôi bỏng thấy xấu hổ và 1 mặc cảm phạm tội lại đi đến. Tuy nhiên cảm giác yên tâm do cái lo tài chánh đã biến mất khiến tôi lại gạt đi cái ý nghĩ phạm tội kia.
Tôi lại tự rờ rẫm trên người. Tôi bồng nhớ cái cảm giác gần như khoái lạc khi dương vật con trai yêu cọ sát vào chổ kín của mình.
Có lẽ chỉ cần vài giây nữa thôi tối qua là tôi cũng nổ tung ra. Cái cảm giác mình thật bé nhỏ khi nó dễ dàng nhấc bổng tôi lên phía dưới nhấp nhô nhanh chóng như thoi đưa khiến tôi bàng hoàng tiết nước nhờn nhiều hơn.
Cái cảm giác phạm tội lại đi đến nhưng đồng thời tay tôi cũng liên tục miết nhanh phía dưới. Đầu óc tôi chỉ nghĩ đến hình ảnh tôi và con quyện vào nhau không rời và tiếng rú của nó gieo vào trong tâm khảm kích thích tôi không còn chịu đựng nổi nữa.

Tôi rít lên….
“Ơi .. ôi …. Hùng …. Hùng ….. Hùng con …. Con … “

Sau cơn khoái lạc, mặt mày tôi có lẽ đỏ như gấc chín. Tôi không ngờ mình đang thũ dâm lại nghĩ đến nó. Tôi là 1 người phụ nử Á Đông hiền lành chung thủy kia mà! Tại sao tôi lại có ý nghĩ bất trinh với chồng.. mà còn tệ hại hơn là ý nghĩ phạm tội với con trai mình?
Tôi bổng khóc nấc lên thấy nhục nhã hơn bao giờ hết. Bao nhiêu câu hỏi tại sao trong đầu nhưng cái trả lời bao giờ cũng chỉ là một. Đó là cái cần tiền thôi thúc làm tôi không còn khả năng hay ý chí chống lại các cám dỗ hay tội lỗi lúc nào củng răm rắp xúi tôi phạm tội.
Nhưng cái phạm tội này tôi không cho là ghê gớm như phải bất trinh với chồng nếu tôi có phải làm ca ve trang trãi nợ nần. Với tôi, cái bán thân còn kinh khủng dơ bẩn hơn nên không bao giờ tôi nghĩ đến chúng.
Chỉ có trong lúc này tôi lại có ý nghĩ so sánh mà thôi. Bây giờ nghĩ lại tôi cho rằng mình lúc đó đang cố biện hộ tự bào chửa cho điều mình biết là sai.
Chừng nữa tiếng sau tôi thay đồ rồi uể ỏi xuống nhà. Trên bàn ăn Hùng cũng đã để tập phong bì với những bức hình như trước. Tôi không buồn coi lại đem nó ra xe lái tới bưu điện gởi đi.

Lại vài tuần lể trôi qua. Mọi chuyện vẫn như cũ nhưng Hùng tìm cách gần gũi tôi hơn làm tôi cảm thấy lo lắng. Mổi khi học hay làm về nó lại gần ôm tôi rồi tìm cách hôn tôi. Tôi chỉ cho nó hôn nhẹ xong rồi đẫy nó ra bảo :
“Được rồi con. Đừng đi quá xa con à.

Tôi vẫn cố giữ một khoảng cách với nó tuy đôi lúc lòng tôi quặn lại khi thấy nó buồn bả bỏ đi lên phòng.
Nhưng điều tôi yên tâm là nó vẫn học hành chăm chỉ như thường lệ và vẫn chăm sóc tôi tận tình. Ánh mắt say mê của nó khi nhìn tôi khiến nhiều khi tôi rùng mình vì xúc động.
Nhưng tôi là 1 người đàn bà nhiều lý trí. Tôi không thể để cảm xúc bồng bột dẫn đi quá xa mà có chết đi cũng không hết tội. Tôi không thể để phạm tội với chồng tôi và làm gì có thể ảnh hưởng tương lai con yêu của tôi.
Tôi cũng sợ cho cảm xúc của mình. Tuy là lý trí mạnh mẽ thế mà những lúc hôn nó tôi hoàn toàn buông thả. Nên tôi sợ cho chính tôi, nếu mình không kiểm soát chính mình thì điêu nguy hiểm nhất có thể sẽ sảy ra.

Những lá thư cũa người đàn ông đến đều đặn nhưng tôi không xem nội dung nó. Lúc này chúng tôi tạm yên ổn nên tôi cảm thấy không cần thiết. Nhưng một điêu đáng buồn là… thêm 3 tháng nữa mà tôi vẫn chưa tìm ra việc làm.
Tuy nhiên có điều đáng khích lệ là tôi cũng được một hãng gọi phỏng vấn qua điện thoại nhưng người ta sợ tôi kinh nghiệm quá ít nên không gọi phỏng vấn lần hai.

Thế rồi hôm kia chuông điện thoại vang. Tôi nhấc nó lên ngạc nhiên khi nghe 1 tiếng Anh xa lạ có giọng … người Việt.
-“Hello .. may I talk to Ms Judy Nguyet? (Chào cô, tôi có thể nói chuyện với cô Judy Nguỵêt được không ạ)”
“ Yes, I am speaking..” (Vâng tôi đang nói chuyện đây)
Tôi ngạc nhiên trã lời.
Rôi một giọng Bắc Kỳ … RẶC nói tiếng Việt vang lên.
“Chào cô. Xin tự giới thiệu tôi là Tuấn. Tôi là người liên lạc với cô lâu nay về các bức hình.”

Tôi nghe như sét đánh bên tai. Tôi sửng sờ ít lâu không nói thêm được tiếng nào cho đến khi người đàn ông tên Tuấn kia nói tiếp.
“Thưa cô. Trong 2 tháng nay tôi cố gắng liên lạc với cô nhưng vì không thấy trã lời nên nay gọi điện để hiểu nguyên nhân chứ không có ý gì khác.”
Tôi ấp úng…
“Ổ thưa ông… tôi không có nhiều thì giờ vào email nên chưa đọc thơ ông.
Tôi nói dối cãm thấy ngượng mồm. Nhưng người đàn ông tên Tuấn có vẽ mừng. Anh ta vội nói.
“Thế à. Tôi chỉ sợ cô đọc rồi giận nên không viết thư cho chúng tôi. Nếu có thể, xin cô đọc rồi cho chúng tôi biết được không ạ? Chỉ xin phép cô đọc cái lá thư cuối cũng được. Tôi không dám quấy rầy cô nhiều. Xin chào cô.”

Tuấn lễ phép chào tôi xong cúp máy. Tôi thẫn thờ thả máy xuống ngồi thỡ gấp. Tim tôi vẫn còn đập mạnh sau cú điện thoại bất chợt không mong này. Tôi sợ Paypal là thế. Họ sẽ biết gia đình tôi ở đâu, điện thoại số mấy có gì họ quấy rầy … hay tồng tiền tôi thì sao?
Trời ơi! Lại còn đây là người Việt nữa mới ghê. Tuy nhiên giọng nói cho tôi biết họ không phải là người Bắc di cư như gia đình tôi. Tôi từng ờ VN sau ngày mất nước đến 12 tuổi mới sang Mỹ theo diện HO nên tôi biết rõ giọng nói này. Họ là người Bắc sau 75.
Thế này thì tôi cũng yên tâm chút. Tức là họ không biết gì về tôi hay gia đình bà con bạn bè của tôi cả. Chờ cho tim đập nhẹ lại tôi lại lấy cái laptop ra.

Có lẽ có hơn 20 lá thư của Tuấn viết cho tôi trong 2 tháng này. Cái này cho thấy anh ta đang nôn nóng kinh khủng. Điều gì khiến 1 người có vẽ rất lịch sự qua giọng nói lại nôn nóng thế này..????
Tôi ngồi đọc lá thư chót trong hơn 20 lá thư kia. Là thư viết bằng tiếng Việt.
-Chào cô Judy Nguyệt,
Chúng tôi không biết tại sao cô không trã lời chúng tôi. Nếu là những gì chúng tôi đề nghị làm cô phật ý chúng tôi thành thật xin lỗi. Nếu vì lý do gì mà thư không tới tay cô được hy vọng lá thư này sẽ đến và cô sẽ đọc.
Chúng tôi xin lập lại một đề nghị rất đơn giản, không có đi quá xa tin thế nào cô cũng sẽ chấp nhận được.
Tháng tới đây chúng tôi xin mua vé máy bay cho cô và em sang Florida chơi và thăm gia đình chúng tôi trong 2 ngày cuối tuần. Mọi chi phí chúng tôi xin chịu và sẽ biếu cô $20,000. Nếu cô đồng ý tôi sẽ cho biết thêm chi tiết vào thơ sau.
Ký tên :Tuấn.

Tôi ngồi thờ ra không biết nghĩ gì. Tôi hoàn toàn không hiểu được người này. Tại sao họ có thể bỏ tiền ra như rác cho những chuyện loạn luân ghê tởm thế này.
Tuy họ chưa nói trong thời gian 2 ngày bên Florida chúng tôi sẽ làm gì nhưng tôi đâu phải ngu đâu mà không đoán được ý họ! Nhưng tôi lại nghĩ. Có gì thì cũng thử coi. Nếu đi quá trớn mình chỉ từ chối là xong thôi.

Tôi viết thư trã lời Tuấn, bảo tôi sẽ quyết định sau khi biết thêm chi tiết.
Thư sau Tuấn hỏi tôi tên Yahoo Messenger để chat. Tôi gời cho anh ta và vào YM chờ đợi.
Đoạn chat thế này:
-Chào cô
-Chào anh
-Cô khỏe chứ. Xin lỗi đã làm cô lo lắng. Tôi thường không bao giờ làm đường đột thế. Chỉ vì không nhịn được nên phải gọi điện quấy rầy cô.
-Không sao đâu anh
-Chúng tôi rất mừng cô đã đọc thư. Thú thật chúng tôi rất lo sợ cô từ chối. Bây giờ tôi xin đề nghị vài điều với cô.
-Dạ anh cứ nói.
– Như cô biết chúng tôi sẽ trả mọi chi phí và thù lao riêng là $20000 vào Paypal ngay sau khi cô lên máy bay. Vì số tiến khá lớn dù tin cô chúng tôi cũng cẩn thận một chút mong cô bỏ qua cho.
-Anh co thể cho biết anh muon chung toi làm gì? (tôi viết mà run nên đánh máy trật lên trật xuống)
-Dạ thưa cô. Chúng tôi muốn rất đơn giản và không có gì phải đòi hỏi xem cô và em làm gì quá trớn cả. Chúng tôi chỉ muốn cô ở trong nhà nói chuyện, ăn uống chơi quanh vùng. Sau 2 ngày cô và em sẽ trở về không có gì phải lo.
-Thật chỉ có thế thôi à? (tôi dừng một lúc lâu sau mới viết)
– Dạ thật. Chỉ cần cô và em dù có chuyện gì xãy ra trong nhà, hoàn toàn không dính líu gì đến cô và em, xin cô bỏ qua đừng để ý.
-Dạ thế thì tốt. Xin phép anh cho tôi suy nghĩ lại. Ngày mai tôi sẽ cho anh biết quyết định của tôi.
-Dạ cám ơn cô. Bye ạ.
-Dạ bye anh.

Đoạn chat ngắn ngủi nhưng làm tôi suy nghĩ khá lâu. Mãi đến khi Hùng về tôi mới sực nhớ mình chưa làm cơm tối. Tôi bảo nó đi ăn tối tại 1 tiệm phở gần nhà vì tôi không kịp làm bếp vả lại trong người hơi mệt mỏi qua cuộc suy nghĩ lung tung vừa qua.
Tối về tôi kể lại cho Hùng mọi chuyện. Hùng sáng mắt lên khi nghe thấy số tiền không lồ mà lại còn có dịp đi chơi xa với mẹ.
Nó đáp.- “Đi liền đi mẹ. Con chưa đi Florida bao giờ (nó đi rồi còn nhỏ nên không nhớ). Bây giờ bên đó biển vẫn còn tắm được .. vui lắm mẹ à.
Rồi như thấy tôi còn có vẽ lo lắng. Nó trấn an.
– “Mẹ đừng có lo thằng chả. Có con đây không ai ăn hiếp mẹ được cả.

Nó vừa nói vừa khuynh tay cho tôi thấy bắp thịt của cánh tay rắn chắc trên bộ ngực khỏe mạnh mặc cái áo thun như muốn nức ra làm tôi xao xuyến.
Tôi cười khúc khích lấy tay bấm bấm vào cánh tay nó. Móng tay tôi dài sợ nó đau nên tôi chỉ bấm nhẹ.
– “Xí … mềm xèo thế này mà đòi bảo vệ mẹ à…. ?

Hùng hứ lên rồi ra vẻ giận nó lại ôm người tôi nhấc lên để chứng tỏ cho thấy nó rất mạnh. Cánh tay nó ôm riết làm tôi như nghẹt thở. Tôi vùng vẫy.
– “Thả mẹ ra… làm mẹ thở không được nè.. thôi cho mẹ xin lỗi …. Con mạnh lắm… hi hi..”

Hùng nới lỏng tay ra nhưng không buông tôi xuống. Vẫn còn bị nó ôm sát, ngực và bướm tôi dán chặt vào thân hình cừong tráng, Tôi nhìn xuống thấy nó ngước lên, bèn vuốt ve khuôn mặt nó mắt tôi lộ vẽ thương yêu.
Hùng buông tôi xuống nhưng tôi lại níu nó gục đầu vào vai không muốn rời. Mùi đàn ông trong người con tôi lại nổi lên nồng nàn. Tôi như ngạt thở ôm ghì nó một lúc lâu.
Tôi cảm thấy được bảo vệ che chở một cách tuyệt đối. Con tôi đã lớn. Có lẽ đến lúc nó phải bảo vệ chăm sóc mẹ nó rồi. Hai tay nó từ trên lưng bổng tuột xuống như vô tình để trên mông mà tôi vẫn để yên. Sau đó tôi buông ra bảo.

– “Sao lại sờ mông mẹ… Mẹ không cho phép con làm thế.:”

Nhưng giọng nói tôi cho nó biết tôi không có thật nghĩ như thế. Hùng lại ôm tôi. Lần này nó tự nhiên để tay lên mông mẹ nó. Sao mà nó bạo dạn thế không biết.
Cặp mông chỉ có ba nó là người duy nhất từng được phép sờ. Tôi vẫn để yên. Nhưng khi tôi cảm thấy phía dưới nó bắt đầu căng lên tôi bối rối đẩy nó ra.

-“Thôi … cho mẹ xin… Sao mà càng ngày càng hư thế này?

Tôi bẽn lẽn bỏ nó ra rồi chạy vào phòng đóng cửa lại. Tim tôi lại đập thình thịch. Tối đó tôi nằm nghĩ miên man không biết mình sẽ làm gì với số tiền quá lớn như thế. Nghĩ đến mấy bộ quần áo mà 2 năm nay vẫn chưa thay đổi tôi lại trờ nên vui hơn.

Hôm sau tôi đưa tên tuồi 2 mẹ con cho Tuấn để anh ta mua vé máy bay. Tuần này chúng tôi lên đường đi Miami. Tuấn cũng email cho tôi hình ảnh của anh ta để chúng tôi có thể nhận diện tại phi trường.
Qua hình tôi thấy Tuấn là một người đàn ông chừng dưới 40 có lẽ nhỏ hơn tôi ít tuổi. Anh ta tuy không thấy lo lớn vạm vở như Hùng nhưng dáng cao ráo và khá đẹp trai lại thấy có vẻ tự tin chửng chạc của một người giàu có.

—————

Bước xuống phi trường St. Petersburg, tôi cảm thấy thoải mái một chút. Khí hậu đột ngột thay đổi khá nhiều. Ờ San Jose CA chừng 12, 13 độ C nhưng bây giờ ờ Clearwater Florida là 26, 27 độ.
Nơi này tôi và chồng từng đến để tắm biễn và thăm bà con lúc Hùng mới 2 tuổi. Chúng tôi cũng có những kỷ niệm khá dễ thương ở đây.
Hùng và tôi bước ra khỏi chổ lấy hành lý. Đàng xa một người đàn ông đeo kính đen bước lại gần. Nhận ra là Tuấn tôi chưa kịp lên tiếng thì anh ta nói.

– “Chào Cô, chào em. Tôi là Tuấn. Rất hân hạnh được gặp cô tại đây. Cô đi máy bay có mệt không?

Giọng nói khá ấm áp và lôi cuốn tuy tôi vẫn chưa quen giọng Bắc hơi chát cứng không dịu dàng như tiếng Bắc sau 54 ở Sài Gòn chúng tôi.

-Chào anh Tuấn. Chúng tôi không sao. Máy bay chỉ hơi shock một chút khi đáp còn ngoài ra rất êm.

Tuấn dành lấy hành lý trong tay Hùng.
-Em để anh giúp. Bây giờ chúng mình ra xe tài xế đợi ngoài kia.
Ở Mỹ lâu năm nên tôi khá rành về tập tục bên này. Nếu không phải giàu nức vách thì không ai thuê tài xế riêng cho mình. Tôi nghĩ trong bụng có lẽ ông này muốn gây ấn tượng cho mình đây mà.
Chiếc xe đang đợi là chiếc Mercedes CLS63 AMG đời mới nhất. Loại này 6.2L 8 cylinders giá chừng $90K. Hùng nhìn tôi có vẻ thích thú. Tuấn để ý thấy liền hỏi.
-Em có biết lái chưa? Lát nữa khi về nhà xong anh cho em thử nhé!
Hùng đáp ngay ;-Ồ cám ơn anh. Em cũng mới có bằng lái chừng 3 tháng nay. Em thích sport car hơn nhưng chiếc này nhìn đẹp và sang quá.
Tuấn cười:-Nếu thế thì lát nữa anh cho em thử chiếc Ferrari F430 của anh. Chiếc này chạy bốc hơn mà em có lẽ hợp nó hơn anh vì anh hơi ốm yếu nhìn so với nó.

Tuấn có vẽ biết cách nói chuyện với người trẽ. Anh ta trong suốt đoạn đường từ phi trường đến nhà chỉ nói chuyện với Hùng về xe hơi, games, thể thao mà ít nói với tôi ngoại trừ vài câu thăm hỏi.
Tôi cũng chỉ mong thế nên giữ im lặng. Sau cặp kính đen tôi cũng biết anh ta tuy nói chuyện với Hùng nhưng nhìn tôi qua kính chiếu hậu nhiều lần.

Căn nhà của Tuấn có lẽ tôi chưa từng thấy có một ngôi nhà tương tự. Bên Cali vùng tôi ở đất mắc, giá công nhân cao vài người thương gia thành công mà tôi biết họ sồng trong các vùng như Carmel, Pebble Beach, Stinson Beach , Portola Valley ,vv nhà không lớn đồ sộ thế này.
Đa số nhà ven biển là condo vì ít ai có thể kham nổi. Nhưng đây là nhà và nhà khá lớn. Theo Tuấn thì nó chừng 12,000 square feet chưa kể 5-car garage.

Tôi buột miệng ;-Nhà anh Tuấn lớn quá. Gia đình anh bao nhiêu người mà mua nhà lớn thế này?
Tuấn có vẻ bối rối :-Da thưa thông thường có vài người nhưng bây giờ chỉ có 2 người thôi ạ. Còn người làm và tài xế họ ở khu phía bên kia.
-Ô… anh và ai vậy?
Tuấn im lặng không đáp. Một lát sau anh ta nói.
-Lát nữa tôi sẽ nói chị Nguyệt nghe. Bây giờ tôi cho người đưa hành lý lên phòng nhé. Sau đó chị nghĩ một lát rồi chúng ta ăn tối tại nhà vào lúc 7 giờ hôm nay.

Tuấn thay đổi cách xưng hô cho bớt xa lạ. Tôi mĩm cười cám ơn. Phòng Hùng và tôi nằm gần nhau. Trong phòng trang trí theo kiểu nhiệt đới dùng toàn màu tươi, chói, nổi rất đẹp. Tranh ảnh cũng tương tự, có những bức nguyên bản do Peter Max vẽ màu sắc rất thích hợp cho vùng nóng bức. Trong phòng hoa lan khá nhiều khiến tôi vô cùng thoải mái.
Tôi có cảm giác như đang đi du lịch chứ không phải đi … làm. Bây giờ là 5 giờ chiều, có lẽ tôi ngủ lấy sức xong rôi xuống gặp họ sau.

Điện thoại trong phòng reng báo tôi dậy. Tuấn lể phép mời tôi xuống nhà. Nhìn đồng hồ là 6:30PM. Như thế tôi có 30 phút chuẩn bị.
Tôi mở va li lấy bộ đồ đẹp nhất mua cách đây 3 năm nhưng chỉ mặc vài lần. Tôi thích mặc váy vì nó hợp dáng đi cao ráo của tôi. Cái váy hồng mỏng có lớp lót bên trong chỉ che ngang gối. Vì lót mỏng nên xi lip đen của tôi có thể thấy lờ mờ.
Loại váy này nếu người khác mặc có thể sẽ bị cho là dơ dáy vì nó khá khiêu khích nhưng tôi mặc nhìn rất sang. Không phải ai mặc cũng giống nhau nên tôi rất tự tin mà mang chúng.
Phía sau lưng là dây cột. Váy từ trên xuống không cần xú chiêng nên nếu nhìn kỹ sẽ thấy hai núm lồ lộ phía sau. Nhất là lúc khi tôi bước đi hai cái tí đong đưa lên xuống nhìn rất sexy. Chồng tôi thích tôi mặc cái này khi đi dạ hội làm không biết bao cặp mắt nhìn như đứng tròng.

Tôi không đeo nữ trang ngoại trừ cặp bông tai Chanel như trong bức hình tôi gởi Tuấn ban đầu. Tôi cố tránh nữ trang càng nhiều càng hay.
Vì theo tôi nữ trang quá đẹp thì người ta chỉ chú ý đến nó mà không chú ý đến người. Tôi rất tự tin về nhan sắc của mình.
Khi tôi bước xuống cầu thang. Tiếng trầm trồ của Hùng vang lên.

-Trời … sao mẹ nhìn giống người mẫu quá… “

Tuấn đứng bên cạnh mặc một bộ đồ rất thể thao trông cũng khá hợp với vóc dáng anh ta. Cặp mắt Tuấn bây giờ không còn che bởi cặp kính đen chăm chăm nhìn tôi có vẻ say mê. Anh ta chớp mắt mấy cái rồi khen có vẻ rất thành thật.

-Tuấn chưa thấy ai đẹp như chị Nguyệt bao giờ.

Tôi cười nhẹ vì đã từng nghe biết bao nhiêu người khen tôi. Chỉ có lời con tôi khen bao giờ cũng làm tôi xúc động. Tuấn và Hùng đứng qua hai bên chờ tôi xuống cùng đưa tay escort dẫn tôi vào phòng ăn.

Trong phòng là một cái bàn dài có thể ngồi ăn đến … 30 người. Loại bàn này tôi chỉ từng biết qua phim ảnh. Chỉ có nhà có phòng lớn thế này mới dùng loại bàn này được. Nó làm bằng gổ thật ghép lại với nhau, bên dưới chân bàn màu hồng quân đỏ chói.
Trên bàn trải khăn trắng mướt và có chừng 10 bình hoa lan trắng thêm đèn cầy vàng được trãi đểu đốt lên trông thật đẹp mắt và lãng mạn.
Đầu góc bàn phía tay phải là 1 người đàn bà lớn tuổi chừng năm mấy sáu mươi, mặc áo dài vàng rất đẹp, thấy chúng tôi bà cúi đầu chào. Tuấn dẫn chúng tôi lại gần và giới thiệu.

“Thưa …. “MẸ” đây là chị Judy Nguyệt và cháu Henry Hùng mà chúng ta từng liên lạc trong mấy tháng qua. Và thưa đây là … mẹ tôi, bà Ánh Dung.”

Tôi sửng sốt nhìn bà ta. Trong đầu tôi không hề nghĩ “HỌ” là 2 mẹ con. Bây giờ tôi có thể đoán chuyện gì đã từng xảy ra trong nhà này và bắt đầu hiểu nguyên nhân tại sao.

Bà Dung lên tiếng với giọng Bắc khá giống Tuấn.
“Chào cô Nguyệt. Rất hân hạnh được gặp cô. Bên ngoài trông cô đẹp hơn trong hình nhiều.”

Tôi cảm thấy hơi bối rối. Tuy những hình ảnh thân mật của 2 mẹ con tôi gởi đi cho những người xa lạ xem không bao giờ tôi nghĩ tôi có thể gặp họ bằng xương bằng thịt. Nhất là họ quá rõ về chúng tôi trong khi tôi chưa biết gì về họ cả.

Tôi lúng túng.
“Dạ .. dạ chào chị. Chị cũng trông còn đẹp lắm … giống như chị của anh Tuấn vậy.”

Bà Dung mĩm cười. Bà ta coi cũng còn khá xinh tuy có lẽ đã gần 60 vì theo Tuấn thì anh ta chỉ kém tôi vài tuổi. Bà còn ngồi nên tôi không biết thân hình ra sao. Nhưng khuôn mặt có lẽ một thời làm nhiều người điêu đứng.

“Hồng nhan đa truân chị Nguyệt ạ. Tôi chỉ ước mong là 1 người đàn bà bình thường như bao người khác. Chị cũng là 1 người đẹp chắc hiểu ý tôi nói gì?”
Giọng nói bà trầm buồn.

Tôi gật đầu nhưng chưa hoàn toàn hiểu rõ ý bà ta. Nếu nói là đa truân thì tôi cũng chưa có phải trãi qua nhiều lần. Sau này chưa biết ra sao. Nhưng 1 phụ nữ kiêu sang xinh đẹp giàu có như bà mà than thở thế này thì tôi rất ngạc nhiên.
Bà bảo Tuấn cho người đem đồ ăn lên. Tuấn ngồi cạnh mẹ và Hùng bên tôi ngồi một góc bàn với nhau. Trong lúc ăn chúng tôi nói chuyện với nhau như người trong 1 gia đình và tôi dần dần hiểu rõ mọi việc thêm.
Ăn uống xong chúng tôi vào ngồi trong phòng khách uống rượu vang đỏ nói chuyện tiếp.

Họ là 1 gia đình có quyền thế tại miền Bắc. Hình như cha Tuấn làm rất cao trong bộ chính trị thì phải nhưng vì xa VN quá lâu tôi không theo dõi thời sự nên cũng không biết ông ta là ai. Nhờ có quyền thế lại biết kinh doanh gia đình Tuấn trở nên giàu có kinh khủng.
Tuy họ không nói rõ nhưng chuyện các quan lớn VN tẩu tán tiền bạc tại Hoa Kỳ và các nước ngoài ai ai cũng biết. Nhưng cái giàu có và quyền uy thế lực cũng đem đến khá nhiều điều không may mà nạn nhân trực tiếp là bà Dung.
Ông chồng sau khi giàu có sinh rửng mở ăn chơi tán mạng lơ là vợ con. Bà Dung không thể nào cạnh tranh nổi với đủ loại gái lớn có nhỏ có trẽ trung xinh đẹp lúc nào cũng bu quanh ông chồng tuy ông ta sức khỏe cũng đã suy kiệt.
Do không chịu nổi các cảnh trái tai gai mắt bà qua Mỹ ở luôn và Tuấn là con trai duy nhất của cả hai, được cha cho qua theo để coi ngó tài sản bên này.

Nói đến đó bà Dung ngừng lại. Nhìn Tuấn với vẻ e thẹn xong quay sang tôi nói nhẹ nhưng không nhìn thằng vào mắt tôi.

“Sau đó vì … cô đơn chị và Tuấn …phát sinh tình cảm với nhau.”

Lúc này có lẽ bà thấy mình đang tâm sự nên đổi cách xưng hô. Tuấn nghe đến đây đang ngồi sát mẹ tự dưng choàng tay sang hông mẹ ôm sát lại. Tôi và Hùng nhìn nhau sửng sốt.

“Tuấn thấy chị càng ngày càng héo hon buồn bả, dù mất rất nhiều thì giờ chăm sóc cũng không làm chị vui thêm nên một hôm kia sau khi chị đi ngủ Tuấn vào theo nằm bên cạnh hỏi han. Nhưng có những cái buồn mà mình chỉ có thể giấu trong lòng nên chị chỉ nằm khóc thầm.”

Tuấn ôm bà Dung vào lòng mạnh hơn. Nếu tôi không nhầm thì tay Tuấn .. từ từ đưa lên ôm một bên ngực của bà nhưng không thấy bà phản đối!

Bà nói tiếp :“ Sau đó ngủ quên đi. Không hiểu sao .. đến nữa đêm …”
Bà dừng lại. Tay Tuấn lúc này bắt đầu mơn trớn xoa bóp cái vú khá to của bà Dung. Bà rên khẻ :“Con .. con nhẹ … nhẹ thôi.”
Rồi bẻn lẻn quay sang nhìn tôi.
“Em tha lổi cho chị. Mục đích Tuấn và chị lên mạng kiếm chuyện này bởi vì muốn hiểu có ai khác ngoài mình không. Khi thấy tên và hình của các em biết là người Việt nên mừng lắm.”

Nói thế thì bà Dung cũng không hiểu rõ là chúng tôi chưa phát sinh .. tình cảm với nhau như mẹ con họ. Chúng tôi làm chuyện này chỉ vì tiền, thuần túy vì tiền chứ “có lẻ” không vì gì khác.
Nhưng tôi không nói gì chỉ ngồi im lặng nghe tiếp. Hùng thì khác. Nó có vẻ nôn nóng. Cặp mắt hau háu mở to nhìn Tuấn đang lúc này 2 tay ôm 2 bầu vú mẹ xoa nắn công khai.
Nó cũng dúi đầu vào vai tôi choàng tay ngồi sát lại. Tay nó len lén đặt trên bụng tôi. Vì rượu hay cơn dâm nồi lên mà tôi thấy mắt Tuần đỏ ngầu còn bà Dung hai má đỏ bừng như lựu chín.
Bà từ từ ngả người vào trong lòng Tuấn kể tiếp với 1 giọng thật nhỏ tiếng lúc được lúc mất. Giọng ngà ngà có vẻ say do uống rượu hơi nhiều.

“…Thế nào … tới đâu rồi … à . à … đến nửa đêm … chị cảm thấy mình được ai ôm chặc … lúc đó theo thói quen tưởng đang ôm chồng, chị … chị… đưa tay xuống dưới .. a ah ah a con con mẹ đau… a..”

Tuấn lúc này có lẽ đang qua hứng, anh ta cấu mạnh tay lên 2 vú mẹ qua làn vải mỏng làm bà Dung phải la lên. Tuy vậy bà ta không có gì muốn Tuấn dừng tay. Trái lại bà hổn hển ưởn ngực ra cho Tuấn nhào nặn không dừng.
Con tôi hai mắt bây giờ mở to như đèn xe hơi. Tôi nguýt nó 1 cái rồi ngắt 1 cái thật mạnh vào đùi khiền nó nhảy nhổm lên nhưng không dám la thành tiếng.

“Ah … a con … con bóp mạnh … quá ….. mẹ thích …. Thích ghê…. “

Tôi muốn đứng dậy kéo theo Hùng chạy vê phòng. Cành này quá sức chịu đựng của tôi. Nhưng tôi phần lưỡng lự do giao kèo Tuấn đã nói trước phần Hùng ôm riết rí một bên khiến hai chân không sao cử động nổi.
Tôi ngồi yên đó hai mắt trân trân ra nhìn họ đang làm chuyện đồi bại nhất tôi chưa từng biết đến, ngay cả trước mặt đứa con trai còn ngây thơ của tôi.

“Ôi .. em … biêt không… a a a .. con .. đừng .. đừng .. đề mẹ kể … cho chị … Judy .. nghe chuyện mình…. A aaa ah”

Tuấn giật phăng hàng cúc gài cái áo dài mẹ anh ta mặc. Bên trong bà Dung mặc một cái xú chiêng đen. Câp vú bà thổn thện to lớn bên trong.
Vú có vẻ không rắn chắc lắm nhưng to hơn tôi một chút Làn da trắng nỏn không kém gì tôi có chuyển sang màu đỏ do bị Tuấn nhào bóp quá độ mà ra.
Tuấn cầm xú chiêng kéo lên làm cặp vú mẹ nhào ra. Nhào thoải ra như hai bong bóng nước. Hai đầu vú to như đầu ngón cái cứng như đá được Tuấn vân vê trên 2 ngón tay điệu luyện. Anh ta có vẻ từng trãi và sành sỏi trong chuyện này.

Tôi cảm thấy má nóng bừng. Hùng có lẽ không chịu được hay sao nó ôm lấy trái vú tôi lúc nào cà hai mẹ con không hay biết. Tuấn nhìn sang thấy thế nói,

“Em nhìn anh rồi bắt chướt nhé..”

Tôi giật mình gạt tay Hùng xuống. Không được tôi không thể để ai thấy chuyện mẹ con tôi cho dù là 2 người này. Họ có thể thấy qua hình ảnh mà thôi.
Vả lại trong hợp đồng không bắt chúng tôi phải làm gì cả. Nhưng Tuấn không lấy thế mà phật ý. Anh ta tiếp tục ôm sát mẹ vào lòng mân mê mơn trớn cặp vú to lớn nhiểu nhảo kia.
Bà Dung lim dim mắt lại…
“Ôi em .. em biết … không? Lâu lắm .. lâu lắm rồi chị mới cầm lấy cái đó của đàn ông .. nó sao cứng .. a a .. nóng hồi … a ah ah sường quá con ôi .. nó nóng hổi làm chị thích quá chị tuột lên tuột xuống như bao lần nằm gần chồng chị, ah a cái thằng khốn nạn … chị thù nó … “

Chúng tôi ngồi phía kia ghế salon. Lúc này bà Dung hoàn toàn nằm ngửa ra trên mình Tuấn.
Trời ơi Tuấn lúc này làm gì thế này! Ngay trước mắt con tôi anh ta thọc tay vào trong cái quần dài lụa xanh dương nhạt của mẹ rờ rẩm công khai bộ phận sinh dục chẳng chút ngượng ngùng.

Tôi hoàn toàn bị shocked. Kinh tơm quá đi … mà sao… cũng kích thích quá đi thôi. Tôi không hiểu sao tôi không có lấy 1 chút sức mạnh để bỏ đi. Hùng lại không giúp mẹ nó như nó hứa mà lúc này nó không ngại tôi phản đối cũng ôm tôi kéo nằm ngửa trên người nó.
Trên lưng tôi cồm cộm dương vật nó nóng bừng. Hai vú tôi bị bóp chặc nhào nặn không kém gì bà Dung đang chịu trước mắt.
Bà Dung vẫn đều đều kể. Lúc nhanh lúc chậm đứt khoảng vì hứng tình và cơn dâm lên kịch liệt.

“Chị thù .. đàn ông em à… nhưng lúc đó .. cái đó nóng hổi cứng ngắc .. làm chị chịu không nổi. Rồi hình như ảnh luồn tay vô trong sờ … chô kín của chị. Lúc đó .. ướt .. ướt .. ah ah.. con .. con thấy mẹ ướt .. nhẹp chưa…vậy ?? Ah ah.. sướng … sướng sướng quá … con tôi .. làm tôi s..sướng… ah ah .. Chị chịu không nồi em ơi… rồi ảnh cời hết quần áo chị ra … chị mắt nhắm mắt mở.. ah ah… củng tuột cái … quần đùi ảnh xuống….. Lúc đó chị mới mở mắt ra.. thì trời ,… trời ảnh là Tuấn ..con con … ahhhhhhhhhhhhhhhhh mẹ ra ar raaaa araaaa ….aaaahhahhaaaahhhh “

Bà Dung nẩy người lên mấy lần khi khoái lạc đến với bà. Bên dưới tôi Hùng chịu không nổi cũng giật giật liên lục. Cặp mông tôi đè cứng lên cu nó. Hùng ghì tôi thật chặc khiên tôi như nghẹt thở.
Tôi nghẹt cà tinh thần lẫn thể xác. Tôi chỉ muốn khóc to vì quả thực không chịu nổi cái dâm loạn này.
Sao hai ngươi này quá chừng đến thế. Họ hại chúng tôi rồi. Chuyện này sẽ ám ảnh con tôi suốt đời .. làm sao tôi có thể gọt bỏ nó ra khỏi đầu óc ngây thơ của nó?

Hùng gục vào vai tôi thở hổn hển. Tôi bậc khóc nức nở. Cảm giác do cuộc dâm loạn làm tôi nóng hừng hực nhưng lý trí cho tôi biết là không chấp nhận được. Tôi xấu hổ, mắc cở với tất cả các người có mặt. Cố gắng hết sức tôi ngồi dậy dằng tay Hùng ra.
Tôi ấp úng nhìn nó.
“Con … con .. đi lên lầu nghĩ… Mẹ cũng cần nghĩ sớm.”

Nói xong tôi đứng dậy. Hùng bối rối lom khom đứng lên vì trước quần nó là 1 vết bẩn ướt thấy rõ. Nhưng tôi lại nghe tiếng Tuấn.
“Hùng ờ đây .. chơi với tụi anh đi .. ”

Tôi giật mình nhìn sang. Trời ơi lạy chúa tôi. Trước mắt tôi chiếc quần lụa dài cũa bà Dung đã bị Tuấn tuột phăng đi tuy cái áo dài và nịt ngực trên người dù hai vú đã phơi ra. Cái quần lót màu vàng kết hoa hồng nằm sát vào người nồi bậc trên làn da trắng nuốt.
Tuấn nhanh nhẹn cầm nó tuột xuống. Bà Dung tuy có lẽ đang say nhưng cũng còn biết mắc cở khép hai chân lại. Tuấn hung hăng cầm nó giật mạnh, xé tung.

“Coi nào … mẹ cho con cởi ra cho Hùng xem …”
Bà Dung bụm tay che lại nhưng Tuấn cười hềnh hệch giật tay ra.
“He he .. Mẹ sao hôm nay mắc cở thế .. Ngoan .. ngoan nào … “anh” thương..”

Giữa 2 chân bà đám lông đen xậm lộ ra tuy bà khép hai đùi lại. Hùng nhìn như bị thôi miên. Nó lại ngồi xuống khiến tôi bổng nổi giận.

“Con có nghe lời mẹ không? ĐI LÊN LẦU NGAY BÂY GIỜ.”

Mặt tôi lúc này nghiêm lại. Tôi biết con tôi rất vâng lời nhưng ít khi tôi phải lớn tiếng thế này. Nhưng tôi không thể để nó chứng kiến thêm chuyện dâm ô này thêm một phút nào nữa.
Hùng lại lom khom đứng lên. Nó sửa lại chổ đó vì cộm khiến đi đứng khó khăn để tôi kéo tay đi. Nó còn luyến tiếc nhìn sang thấy Tuấn cười cười cầm hai chân bà Dung mở ra.

“Em xem này Hùng. Nhìn *** mẹ anh nè. Khi nào em muốn nó cho anh biết nhé.”

Tôi bịt 2 tai lại không muốn nghe, dùng vai thúc Hùng đi thật nhanh. Đợi cho Hùng vào phòng khóa cửa lại xong tôi mới quay lại phòng mình.
Gieo mình trên chiếc nệm trắng muốt tôi khóc òa ra. Đầu óc tôi quay cuồng hỗn độn. Tôi không biết suy nghĩ thế nào và tìm giải pháp nào thích hợp. Phải một lúc lâu tôi mới bình tĩnh trở lại.
Ngày mai là ngày chót. Ráng thêm chút nữa thôi rồi chúng tôi sẽ bay về lại San Jose. Có lẽ rồi mọi chuyện cũng trờ lại bình thường sau đó nhưng tôi có biết đâu tôi đã quá ngây thơ để nghĩ là mọi chuyện sẽ trở lại bình thường.

Sau đó vì mệt mỏi căng thẳng quá độ tôi thiếp đi quên cả việc vệ sinh cá nhân mỗi buổi tối.

Tôi thức dậy nữa đêm thì phải. Tiếng động bên phòng Hùng làm tôi tình giấc. Tôi rất nhạy cảm. Khi ngũ chỉ cần 1 tiếng động nhẹ cũng có thể làm tôi thức dậy. Một sự lo lắng trong lòng bổng nổi lên. Có thề nào?
Tôi bật mình ngồi dậy. Mờ cửa phòng tôi chạy sang bên phòng Hùng. Tôi cầm cái nắm cửa vặn mạnh bước vào.
Bên trong là 1 cảnh làm tôi choáng váng mặt mày xây xẩm gần như té xuống. Bên cạnh giường Hùng, Tuấn trần truồng tay cầm cu giật lên xuống.
Còn trên giường Hùng, trời ơi đứa con ngây thơ của tôi. Đứa con ngây thơ trong trắng của tôi đang nằm ngửa ra cho mẹ Tuấn …. bú .. cái đó của nó.
Bà ta cũng trần truồng như nhộng đưa cái đít trắng hếu với cái bộ phận sinh dục đầy lông về phía tôi.
Mọi người thấy tôi vào thì dừng lại. Hùng cuống quít cầm chăn khoát lên người.

Tôi ***g lên :-“Ra… ra khỏi phòng con tôi ngay. Mấy người đi ngay.”

Tuấn chậm rãi nhếch môi cười. Anh ta vẫn còn trần truồng như không e ngại gì bước đến cầm tay bà Dung lúc này mặt mũi đỏ bừng có vẻ bối rối kéo đi. Ra đến cửa anh ta dừng lại rồi cúi người xuống ẳm mẹ vào trong tay.
Anh ta còn quay lại nói.
“Tụi anh xuống phòng khách, lát em có muốn xuống tham gia thì xuống nhé.”

Bà Dung âu yếm vòng tay lên cổ con. Thân hình trần như nhộng đong đưa theo bước chân Tuấn. Tôi chạy ra đóng xầm cửa lại rồi quay vào. Thấy Hùng còn quấn chăn ngồi đó, không kịp suy nghĩ tôi bước đến đưa tay lên xáng vào mặt nó một cái thật mạnh.

“Đố con hư. Hư!”

Rồi lại tát thêm cái nữa. Hùng không đở cũng không tránh né. Má nó đỏ bừng lên dấu tay tôi in trên mặt. Đây là lần đầu trong đời tôi đánh con tôi. Tôi đau đớn quá ôm chầm nó khóc hu hu.

“Hu u hu.. hu.. con tha lỗi cho mẹ. Mẹ không nhịn được nên đánh con… Tại sao con cho họ vào phòng?”

Hùng ôm tôi nó không nói gì thêm. Sau này tôi cũng hiểu rõ. Là con trai mới lớn làm sao chận được cám dỗ khi quá dễ dàng nằm trong tay! Trong lúc vô tình cái chăn rơi xuống.
Tôi nhìn xuống.. thấy con cu nó .. cứng… TO .. chỉa thẳng lên đụng vào giữa 2 bầu vú tôi mểm mại. Tôi như bị điện giật nhưng mắt như thôi miên nhìn chăm chăm vào đó.
Con tôi TO quá đi thôi…. Tôi chóng mặt vì kích thước của nó. Dễ thường cũng 20 phân là ít. Hồi bé nó đã to nhưng tôi vẫn tưởng bình thường.
Bây giờ nó lồ lộ ngay trước mắt chỉ cách … miệng tôi vài phân cương cứng… nóng hổi… thoi thóp .. Đầu cu còn ươn ướt không biết vì nước bọt bà Dung hay đây là pre-cum chồng tôi thường có mỗi lần cương lên? Hùng không che đậy lại.
Nó có lẽ đã trãi qua một đêm căng thẳng đủ mọi chuyện xảy ra kia mà. Tôi bổng cảm thấy ghen tức. Cái này của con tôi sao lại đề cho 1 người đàn bà dâm đảng xa lạ như bà Dung … hôn lấy.

Một người đàn bà giàu có kiêu sa có vẻ đoan trang nhu mì … như tôi không ngờ lại là một con mẹ đê tiện dâm đảng không biết liêm sĩ là gì. Nhưng bây giờ tôi có cảm giác tôi là bà Dung. Một cảm giác khao khác trong miệng tôi dâng tràn như thác lũ.
Miệng tôi muốn có .. một cái gì trám đầy, cái cảm giác này đã 2 năm thiếu thốn tôi bổng dưng thèm khác dữ dội.
Bổng phía sau đầu tôi tay Hùng ôm ghì xuống… rồi bên dưới nó nhích mông lên đưa con cu thật BỰ với cái đầu khấc đỏ rực tỏa ra như 1 cái nấm đông cô chạm khẻ vào cặp môi nóng bỏng ướt át của tôi. Ôi….

Tôi không còn suy nghĩ thêm hé môi ra ngậm cu con tôi vào miệng. Vị mặn mặn tinh dịch hay nước đái thấm vào lưỡi tôi. Tôi hé miệng to hơn và cái đầu rùa to lớn chui vào trám miệng mẹ nó.
Trời ơi tôi .. đang bú CẶC con trai yêu của tôi đây nè. Chúa có tha tội cho tôi không? Người tôi nóng sốt lên. Hai bên màng tang giây thần kinh giật lia lịa, hai mắt mờ hẳn đi không còn thấy gì hết.
Bây giờ chỉ còn xúc giác và vị giác. Cái cảm giác trám miệng tưng tức hơi khó chịu mà khoái lạc chi lạ, Hùng muốn ưỡn sâu vào. Nó nhích người tới đẩy nhẹ vào mồm mẹ nó.
Tôi chỉ biết bây giờ con tôi cần được thỏa mãn. Và ngay chính tôi miệng tôi cũng cần thỏa mãn cái thiếu bú lâu ngày. Ôi sao tôi thèm … quá. Thèm cặc đàn ông quá đi. Tôi ràng mở miệng to thêm để đón nhận nhưng dù hết sức chỉ hơn 1 nửa vào trong.

Ôi con Hùng của mẹ ơi. Tôi rên lên trong cổ họng. Cái thân cu gân guốc nóng hổi với đầu cu láng bóng mọng làm sao đâu. Với chồng bao giờ tôi cũng nuốt hết nó nhưng con tôi to quá đi.
Tôi điên cuồng bú nuốt thật mạnh với tất cả ghen hờn và ham muốn. Hai vú tôi bị Hùng trật ra xoa nắn bóp liên tục như người ta nhào bột. Tiếng chem chép do dương vật nó ra vào càng lúc càng nhanh rồi Hùng rú lên khi nó xạ tinh ra xối xả vào .. tận trong bụng mẹ nó.
Tôi gầm gừ trong họng. Tinh khí nó bắn thẳng vào trong cổ, đụng lưởi gà nóng hổi. Tôi ngậm chặc không buông ra cố sức nút cho hết sạch không còn 1 giọt rớt ra ngoài.
Tôi mê man cầm con cu bằng 2 tay cố sục thêm ít cái và miệng còn nhai nhóp nhép bú mớm con mình một cách ngon lành.
Tiếng la của Hùng vừa qua thật to thật lớn mà tôi biết bây giờ Tuấn và mẹ anh ta nghe rõ mồn một dưới kia.

“A A A A .. ah ah ahahaahhahahahahahhahahhah sướng sướng … sướng … mẹ bú bú nữa bú nữa … ah ah ah …… con sướng … quá…….”

Dòng khí nóng trôi hết trong bụng nhưng nước dãi tôi ra dầm dề như nước trong *** tôi lúc này. Nước dãi chảy ra quanh miệng rồi Hùng rút cu ra khỏi miệng tôi.
Nó cúi người xuống ôm khuôn mặt lúc này đầy vẻ yêu thương của mẹ nó hôn mạnh vào miệng mới bú cặc nó xong. Bao nhiêu nước dãi tiết ra nó liếm sạch cả. Tay nó vẫn không quên mân mê hai đầu vú cứng như bi của tôi.
Bên dưới tôi nước nhờn ra thật nhiều, tôi có cảm giác nó lan qua hai mép quần lót và chảy dài xuống hai bên đùi. Chúng tôi hôn hít khá lâu rồi Hùng nhẹ nhàng đặt tôi xuống.

“Mẹ .. mẹ con thương mẹ….. “

Tay nó len lén sờ xuống dưới tôi. Lúc này bộ phận sinh dục tôi hoàn toàn cương nở. Phần cứng nhất đã cứng tột độ, hai mép *** vì thế cũng sưng lên, và âm đạo khí chảy ra be bét, nhưng không hiều sao lý trí tôi còn mạnh để cầm tay nó lại.

“Con …đừng con … mẹ … sợ …. “

Rối tôi áp sát mình vào người nó. Chân dài tôi luồn giữa cặp đùi rắn chắc tì lên .. con cu còn cương cứng.

“Ôm mẹ đi con… ôm mẹ ru cho mẹ ngủ rồi mẹ ru con ngủ. Mẹ thèm được ngủ trong vòng tay của con yêu.”

Hùng siết tôi thật mạnh. Che chở bảo bọc người mẹ tội lỗi là tôi. Nằm trong vòng tay con ấm áp tôi cảm thấy yên ổn trở lại.
Hùng cũng đã mỏi mệt sau hai lần hưng phấn nên nó cũng không nói gì chỉ biết ôm chặc mẹ nó trong thân hình trần truồng khòe mạnh của một đứa con trai mới lớn. Cả hai chúng tôi thiếp đi thật nhanh.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Từ khóa: , ,
Cùng chuyên mục
Quan Trường – Quyển 16 (Update Phần 40)
Quan Trường – Quyển 15
Địt chị gái quen qua lớp học lái xe
Cô giáo Thu (Update Phần 33)
Nhã Phương (Update Phần 37)
Hiếp dâm con gái
Dĩ vãng nhạt nhòa (Update Phần 63)
Ỷ thiên đồ long ký – Quyển 2 (Update Phần 17)
Yêu trẻ con (Update Phần 22)
Quan Trường – Quyển 14

Thể loại