Truyện sex ở trang web TruyenSexMoi.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang chủ » Truyện sex » Giờ em có chồng chưa
Bạn đang đọc truyện sex

Giờ em có chồng chưa

tại TruyenSexMoi.Net

Bấm nút G+ nếu thấy truyện hay nhé các bạn

Phần 13

Vài ngày sau cái chân lành thì thằng Tiến Mập không phải qua chở tôi đi học nữa.

Giờ em có chồng chưa

ẢNH: NGÔI TRƯỜNG DẤU YÊU

Cảm giác chán học bắt đầu hình thành trong tôi.

Lý do đầu tiên là vì không có Trâm Anh và Trà My

Đó là một cảm giác không dễ chịu tí nào. Ngoài việc ngồi cạnh kề là hai phụ nữ xinh đẹp kích thích giới tính, tôi còn được hai nàng thường xuyên chăm sóc về cái vụ học bài, làm bài. Như tôi đã nói trước. Vốn dĩ tôi không phải đứa ngu. Đầu óc tôi rất sáng và láng. Nhưng cơ bản là lười. Có hai người đẹp ở bên thỉnh thoảng dùng các biện pháp như ngon ngọt, nũng nịu hoặc hơn nữa là cấu nhéo, chuyện học hành tôi không chểnh mảng. còn bây giờ mỗi ngày lên lớp, tôi ngồi với một đám Bạn xa lạ. Bỗng dưng không muốn học.

Cái lý do không muốn học thứ hai nữa là tại cái trường.

Tôi học trên lầu đồng nghĩa với việc tầm nhìn của mình cao và rộng. Với một đứa đang ngất ngây vì tình như tôi thì đó là mầm mống cho sự sao nhãng.

Lúc còn cấp II, dẫu là làng K hay làng G thì cũng quanh quanh bán kính 5km đổ lại. Bọn tôi có xuất phát điểm giống nhau và cơ bản là nghèo đều. khoảng cách giữa giàu và nghèo không tồn tại. Còn lên lớp mười thì khác. Thành phần học sinh được sát nhập từ bốn trường ghép lại. tứ xứ đổ về, Điều kiện kinh tế gia đình khác nhau một trời một vực. Tôi thuộc dạng “Quê của quê”. Tức là làng tôi cũng nằm ngoại thành của huyện rồi, trong lớp tôi có mấy đứa ở trung tâm huyện, từ miếng ăn giấc ngủ đã khác từ nhỏ. Gia đình kinh thế khá giả. Lớp tôi có 26 bạn nữ. Thỉnh thoảng tôi thấy 1-2 cô cũng trang điểm nhẹ đi học. Về có cha mẹ đi ô tô tới đón. Bọn nó nhìn tôi bằng nửa con mắt. Ngược lại thì tôi cũng cóc thèm nhìn tụi nó. Nghèo mà chảnh.

Chính vì mấy lý do lãng xẹt đâm ra tôi không chơi thân ai trong lớp. Bọn con trai thì ngoài thằng Tiến Mập cũng có nói chuyện dăm ba câu với mấy thằng khác. Nhưng thân thiết như kiểu đám con trai đoàn kết lừa bác Đông bảo vệ lên hái phượng ngày xưa thì chắc có lẽ không. Bọn con gái thì như đã nói – Tôi cạch mặt. nội chỉ nghe cái từ “Mình” với “Bạn” thôi là tôi phát bực rồi. Rõ là khách sáo. “Mày – Tao” cho rồi giống như kiểu đám con gái ngày xưa

Khi một ngôi trường không có tình yêu và tình bạn. Chắc chắn đó là ngôi trường chán nhất đời với một thằng con trai. Tôi không ngoại lệ. Niềm hứng thú học hành vì lẽ đó mà theo gió đi chơi mất.

…………………………………….

Thằng Tiến là cái thằng quái gở nhất quả đất.

Chuyện học hành với nó tôi muốn bái làm sư phụ. Mỗi ngày nó chỉ mang một cuốn vở duy nhất để chép tất tần tật các môn học vào. Hình như chuyện ghi chép với nó cực hình lắm. Có lẽ tay nó bị bệnh run gà hoặc viết xấu nên nó không thèm….

Đi học về. Cuốn vở được nó ép cong lại và bỏ vào căm xe rồi nó chở vở về nhà.

Những môn học tự nhiên như Toán – Lý – Hóa nó còn chú ý nghe thầy cô giảng. Ngoài các tiết học đó thì Thời gian còn lại trên lớp của nó là giang cuốn sách trước mặt và ngủ. Hai tiết học đầu tiên nếu rơi vào các môn xã hội nữa thì xác định nó ngủ rất ngon. Có mấy lần thầy cô thấy nó ngủ thì nhắc nhở. Nhắc nhở không được thì ghi vào sổ đầu bài. Ghi vào sổ xếp hạng kiểm xong vẫn tái phạm thì mời phụ nữ. Mẹ nó lật đật lên trường , chẳng hiểu mẹ nó hót líu lo với thầy cô thế nào mà kể từ đó, chẳng thầy cô nào nhắc nó ngủ dậy nữa. Nhờ đó giấc ngủ của nó lâu hơn….và nó ngày càng mập ra.

Đôi lúc tôi chỉ ước được như nó, thỉnh thoảng ý nghĩ về mời ba mẹ tôi lên “uống trà” ở văn phòng giải thích giùm tôi cái vụ ngủ gật cho tôi ngủ nghê phát. Nhưng sợ về ông già tôi cho ăn mấy cái tát vì tôi đi học không lo học, lo ngủ cho nên dẹp hẳn ý nghĩ đó.

Bọn con trai lớp tôi sẽ giữ mãi cái tình bạn dặt dẹo đó nếu không có một biến cố liên quan đến gái. Thằng Ngọc lớp tôi vô tình trêu một con nhỏ lớp A5. Con nhỏ đó đanh đá kinh khủng khiếp, chả hiểu sao thằng Ngọc lại lỡ mồm……..Mà con nhỏ đó có bạn trai là học lớp 12 cùng trường. Thằng này là một thằng đầu gấu thật sự. Nó là “4C” con ông cháu cha ở huyện, học hành cho vừa lòng bố mẹ. Nó tên Tâm. thằng này nghe bạn bè nói bồ mình bị trêu ghẹo thì xuống lớp tôi tát cho thằng Ngọc hai tát. Chuyện to ra khi thằng Ngọc không biết thằng đó là ai nên bật lại. Thằng kia một mình thất thế chạy về…….

Ngày hôm sau thì dẫn nguyên cả đám bạn xuống nện cho thằng Ngọc một trận, đồng thời mấy thằng con trai lớp tôi vào can cũng ăn mấy đấm. Tôi chả dính vào đám đó nhưng dẫu sao nhìn thấy đám bạn trong lớp bị vậy cũng không can tâm. Thôi thì cũng tới nói điều hay lẽ phải:

– Anh ơi- Bỏ qua cho đám tụi nó. Bọn nó không biết nên lỡ trêu.- Tôi nói bằng cái giọng của con mèo mới ngủ dậy.

– A.Mày là thằng Éo nào mà dám lớn miệng với tao- Thằng đó hùng hổ.
Kết quả tôi cũng bị một phát ngay ngực.

Tiện tay đang cầm thước kẻ ….liền quăng về nó hai cái lia mạnh.

Rồi cả đám bay vào đánh nhau. Tất nhiên là bọn lớp 10 nhóc tỳ thua là cái chắc. Lớp 12 ông nào ông đó to như con voi, ai mà chịu nổi. Có điều thua không có nghĩa là đấm đá không được, và thắng chưa hẳn không ăn đòn nào. Bọn thằng Tâm cũng dính đòn. Trận chiến vãn hồi khi có tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ học. thằng Tâm rút về trong ánh mắt căm thù
Dẫu sao qua chuyện này tôi cũng nhận ra được một điều là đám con trai không hờ hững như tôi tưởng, và chỉ một hai ngày đó, bọn tôi bắt đầu hình thành nên một nhóm bạn đoàn kết.

Cuộc sống vô vị về nhà-tới trường-về nhà cứ thế trôi qua nếu không có một điều bất ngờ……………

Nhỏ Quỳnh cũng học trường tôi nhưng khác lớp .Có một hôm, Tôi chưa xách kịp cái cặp vào lớp ngồi cho nóng đít thì thấy nó le te chạy tới kiếm tôi. Vứt cho tôi một trang giấy kẹp đôi rồi hô một tiếng:

– Có người gửi Phong đó.

Xong rồi nó đi thật nhanh. Hình như nó sợ rằng mọi người sẽ nghĩ nó viết thư tán tôi vậy. Xin lỗi mày nha Quỳnh. “Thằng Phong này hiền nhưng không có dễ dãi đâu nha”- Nghĩ bụng vậy tôi mở lá thư. Thư viết rất ngắn, cũng chẳng đề tên là ai viết. Nhưng tôi biết rõ, đó phải là người tôi rất thích.

………………………
Chiều hôm đó. Tôi lên đồi gió hú.

Cỏ May bị tiết trời se lạnh mùa đông xơ xác lá.
Hàng cây bạch đàn cao ngỏng lên, xào xạc xào xạc lá bay.
Cái lối mòn do Em-Tôi-Trâm Anh vẫn còn đó.
Từ đầu năm học tới giờ tôi không lên đó. Tôi sợ lên đó tôi sẽ nhớ Em và Trâm Anh.

Hình như có ai đó tóc dài đang đợi tôi.

Trên con đường đi, Tôi nghĩ về quá khứ. nghĩ về Em. Tôi thầm ước ngày hôm nay người đợi tôi là người bạn , người yêu mà tôi thương nhất. Tôi hình dung cả lý do Em quay về, có lẽ em nhớ làng, nhớ bạn bè.Hoặc cũng có khi là gia đình việc đột xuất.

Hoặc Em nhớ Tôi??

Tôi không lựa chọn phương án là Trâm Anh, vì tôi biết chắc Nàng đang ở Sài Gòn , mà Sài Gòn trong trí nhớ của tôi thì xa xôi lắm, ắt hẳn Nàng đi và đi mãi rồi, chẳng bao giờ gặp được nhau nữa. Điều gì mà đã cảm thấy qua tầm với, lòng con người cũng nhẹ nhõm và bớt nhớ nhung. Nhưng đời không như những gì mình mơ mộng.

Ngồi dưới gốc cây xoài rừng là Trâm Anh.

Mái tóc Trâm Anh đã dài hẳn ra. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo màu hạt lựu. kiểu nửa áo len nửa áo thường. Cái quần sọc Kaki sọc kẻ ô khiến cho đôi chân nàng dài và tôn vinh vẻ thon gọn. Tóc Trâm Anh được cài bằng một cái lược nhỏ đơn giản, chắc hẳn Nàng đã chờ đợi điều này rất lâu.

Giờ em có chồng chưa
ẢNH MINH HỌA

Khi nhìn thấy Trâm Anh.

Lòng tôi bỗng đâm mâu thuẫn. Nàng về thăm tôi khiến tôi vui, nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ đinh ninh rằng Em mới là người quay về thăm tôi. Có một chút thất vọng hiện lên trong đôi mắt.

Khi Trâm Anh biết đến sự hiện diện của tôi ở ngọn đồi, và tôi đứng rất gần Nàng thì cô nàng bật dậy. Nhún nhẹ chân và ôm tôi. Cái khoảnh khắc ôm đó khai thông”huyệt sinh tử huyền quan” của nỗi nhớ. Nỗi nhớ tưởng đã biến mất trong cơ thể Tôi hóa ra chỉ lẩn quẩn đâu đó. Nàng ôm tôi – khai thông huyệt đạo, khiến cho dòng nỗi nhớ và tình cảm tôi dành cho Nàng lan chảy lại khắp cơ thể. Sau vài giây hững hờ, tôi ôm nàng thật chặt. Rồi bằng một sức mạnh siêu nhiên, tôi kiễng chân tạo đà xoay nàng mấy vòng. Môi chạm môi ướt át.

Lúc nắng Mặt trời chuẩn bị khuất sau rặng núi…

Ở trên đồi, có hai đứa khù khờ ôm hôn nhau quên thời gian………..

– Phong cõng Trâm Anh đi một vòng đi…………..

Tôi vâng theo mệnh lệnh cõng Nàng đi lòng vòng quanh đồi. Nếu ở bên Em, tôi cố gắng nói thật nhiều , chiếm lĩnh thật nhiều không gian. Nếu ở bên Em lòng tôi luôn rộn ràng và xao động, thì ở bên Trâm Anh là sự thanh thản, tĩnh lặng và bình an. Tôi với Trâm Anh chả mấy khi nói. Tình cảm của Trâm Anh dành cho tôi ngay từ hồi lớp 9 đã là tình yêu của một cô thiếu nữ già dặn trước tuồi. Đó là tình cảm của một “Hoàng Dung” dành cho chàng”Quách Tĩnh” . Ngay lúc này, tôi với nàng cũng chẳng thốt một lời giải thích vì sao bọn tôi gặp được nhau. Tôi cứ vậy cõng nàng, nàng cứ vậy choàng tay qua vai tôi, ép chặt l.ồng ngực của cô thiếu nữ vào lưng tôi. Ôm chặt lấy tôi. Chỉ đến khi cánh tay rã rời. Tôi mới cõng nàng về phía rừng bạch đàn…………….

– Trâm Anh tặng cho Phong một món quà nè

– Đâu ? Quà đâu? – Tôi đáp lại bằng sự ngạc nhiên và chắc mẩm nếu có quà thì món quà đó sẽ rất nhỏ, vì nàng không cầm bất kỳ cái gì trên tay.
Khác với sự chờ đợi của tôi, Trâm Anh lạnh lùng đáp

– Phong quay người lại đi, khi nào Trâm Anh nói “Được” mới được quay lại nha. Cấm nhìn lén

Tôi mỉm cười quay lại chờ đơi……..
……………………..

– Được rồi đó………giọng Trâm Anh khẽ nói

Tôi quay lại và ngạc nhiên đến đỏ cả mặt, hai má nóng phừng phừng.
Em cũng xoay lưng lại với tôi…..để lộ nguyên một bờ vai và tấm lưng trắng muốt. đồng nghĩa với chiếc áo ngoài đã được vứt bỏ. trên vai trái là hai ký tự “P-A” được xăm cách điệu theo kiểu La Mã. Hai chữ đó tôi đọc và hiểu, đó là tên viết tắt của tôi với Nàng. Xem lẫn cái cảm giác xúc động là một chút gì đó sinh lý. Tôi tiến lại gần nàng và vuốt ve bờ vai.

Người Trâm Anh run bần bật khi tôi đụng chạm, không quay lại.

Tôi ôm chặt và vòng tay ra xoay Trâm Anh vòng về đối diện tôi. Đặt lên môi Nàng một nụ hôn. Hai bàn tay siết chặt ép đôi gò bồng trinh nguyên vào sát trái tim tôi. Chẳng cần một sợi dây nối nào cả , Trâm Anh cũng thừa biết tim tôi đập thịch thịch cỡ nào…..

Khi hai đứa ngả lưng xuống rừng bạch đàn với đám lá dầy êm ái. Thì bàn tay tôi đã lần xuống dưới. Môi vẫn chạm môi say mê. Đã quá lâu rồi tôi không được ôm hôn ai đó. Cái bản năng của một thằng con trai mới lớn vùng dậy mạnh mẽ và vồ vập…………

Áo khoác của tôi lót dưới đất, cái áo thun mặc cũng cởi ra từ khi nào rồi. Tôi chẳng nhớ. Những kiến thức hỗn độn của những câu chuyện người lớn đã đọc tôi đem vào ứng dụng. Hai tay tôi cởi cúc..quần nàng ra. Sự chống cự của Trâm Anh là sự e lệ. Lúc này người tôi cũng run. Lần đầu tiên luôn khiến người đàn ông phát điên. Tôi không có ngoại lệ. Với một ít kiến thức về giới tính của những giờ sinh học. Tôi loay hoay không biết bắt đầu từ đâu và đi đâu?, điều gì nên làm trước và sau?. Làm thế nào để Nàng không đau đớn?. Cả cơ thể tôi hành động hỗn tạp và không theo ý mình.

Nàng lóng ngóng còn hơn tôi, bởi nàng là phụ nữ. mạnh dạn tới đâu thì cungx không giống được như tôi giúp nàng trút bỏ y phục.

Đang loay hoay thì……………………………….tôi nghe tiếng cười đùa và tiếng gọi nhau đi lên hướng đồi gió hú.
Cả tôi với nàng đều giật mình kinh hãi.
Hai đứa vội vàng túm quần áo mặc vội lại.

Thấp thoáng dưới đồi đi lên là hai đứa học sinh trường cũ cấp II tôi với Trâm Anh học, một nam và một nữ. Cô nữ học sinh giống hệt như cái ngày đầu tiên Nàng cũng tôi lên đồi, cũng líu lo và tung tăng chạy khắp nơi. Chàng Trai thì tay xách hai cái cặp thủng thẳng đi theo, thỉnh thoảng toét miệng cười. Đôi bạn trẻ cũng giống bọn tôi ngày xưa. Chàng trai cũng leo lên cây hái những quả xoài rừng chua ném xuống.

Cô Gái nghịch ngợm bứt hoa cỏ may thành một chùm lớn hệt hoa cô dâu.

Tôi và Trâm Anh núp trong rừng bạch đàn nhìn ra và mỉm cười.

Vậy là sẽ có những bạn tiếp nối “truyền thống” vẻ vang của tôi và Nàng. Lẽ dĩ nhiên, kể từ bây giờ . đồi gió hú đã chẳng còn là cõi riêng, nhưng bọn tôi chẳng hờn dỗi. Rất có thể ngày mai Trâm Anh về lại Sài gòn và biết bao lâu mới quay laị? Liệu tôi vào Nàng còn có cơ hội găp nhau nữa không?- Thật tình tôi không biết.

Đôi bạn trẻ ngồi dưới gốc Xoài rừng ngắm hoàng hôn. Đâu biết rằng trên ngọn đồi này còn có hai anh chị nhìn ngắm cùng đôi bạn.

Tôi và Trâm Anh ngồi lặng im xem ánh mặt trời khuất sau rặng núi……

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Từ khóa: , ,
Cùng chuyên mục
Cô giáo môn Văn 2
Con khỉ kỳ lạ
Thằng bé may mắn
Địt con em cùng phòng
Một thời oanh liệt
Quyền – Sắc
Hồi ức tuổi trẻ
Quan Trường – Quyển 9
Sói săn mồi – Quyển 2
Mẹ của bạn thân

Thể loại