Truyện sex ở trang web TruyenSexMoi.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang chủ » Truyện sex » Quan Trường – Quyển 7
Bạn đang đọc truyện sex

Quan Trường – Quyển 7

tại TruyenSexMoi.Net

Bấm nút G+ nếu thấy truyện hay nhé các bạn

Bạn đang đọc Quyển 7, đọc lại Quyển 6 tại đây: https://truyensexmoi.net/story/quan-truong-quyen-6/

Theo như Hạ Tưởng phỏng đoán, nhà họ Mai muốn có được chức Trưởng ban thư ký thì nhà họ Ngô sẽ phản đối, bên trên có đồng ý hay không hắn không dám nghĩ tiếp, nhưng nếu nhà họ Ngô muốn ra tay thì khẳng định ở tầng trên cũng sẽ có người ra tay cản trở, không cho nhà họ Ngô thực hiện được ý định của mình. Nếu không, để cho nhà họ Ngô ngày càng phát triển ở tỉnh Yến thì một ngày nào đó sẽ không còn khống chế được.

Trung ương xây dựng vành kinh tế Bắc Kinh lớn là vì lợi ích của tập thể, sẽ không để cho lợi ích đều để nhà họ Ngô đạt được.

Tất cả những hậu quả có thể xảy ra, cũng như các phản ứng hoặc lớn hoặc nhỏ ở các phương diện đều xoay đi xoay lại ở trong đầu Hạ Tưởng, cuối cùng hắn mới lựa chọn để nhà họ Khâu đắc thủ, cũng là xuất phát từ góc độ cá nhân của hắn, xuất phát từ góc độ của tỉnh Yến mà suy xét, cùng với phái phản đối thế lực các gia tộc ở trung ương có thể thực hiện một số hành động làm tham khảo.v.v… Ba phương diện tổng hợp lại, so sánh và đưa ra kết luận, chỉ có nhà họ Khâu là thích hợp nhất.

Trung ương cũng biết thế lực của bốn đại gia tộc chỉ có thể thuận thế dẫn đường, áp chế không được. Theo Hạ Tưởng suy nghĩ, phái ở trung ương phản đối thế lực gia tộc, dù hiện tại hắn không rõ lắm, ngoại trừ Thủ tướng ra thì còn ai có thái độ phản đối thế lực gia tộc chứ. Thái độ với bốn nhà cũng là tìm kiếm phối hợp ở giữa. Sử dụng chiến thuật cân bằng, sẽ không để cho một bên được hoàn toàn phát triển, để tránh mất đi sự kiểm soát. Bởi vậy, Hạ Tưởng gần như có thể kết luận, giữa bốn nhà, chỉ có nhà họ Khâu là có khả năng với được vị trí Trưởng ban thư ký tỉnh ủy nhất mà không bị những nhân vật mấu chốt của trung ương phản đối.

Ông cụ Mai đột nhiên đề xuất việc nhà họ Mai cũng có ý tưởng này, là người trong cuộc nên thường mê muội, hay là ông cụ cố ý khảo nghiệm trí tuệ chính trị của mình?

Hạ Tưởng trầm ngâm một lát, bắt gặp ánh mắt ôn hòa mà kiên định của ông cụ Mai, trong lòng liền có so đo. Mặc kệ là ông cụ xuất phát từ hướng đi nào mà đặt câu hỏi cho hắn thì hắn cũng đều phải nói thật ngay.

– Nhà họ Mai không thích hợp lắm khi lại ra mặt tranh vị trí Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy.

Trước mặt một người cả đời chìm nổi trong chốn quan trường như ông cụ Mai, không nên vòng vo, tốt nhất là nên nói thẳng. Cho nên Hạ Tưởng nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng của mình.

– Nhà họ Mai ra tay, nhà họ Ngô sẽ phản đối mạnh mẽ. Nhà họ Phó khẳng định cũng âm thầm đối phó sau lưng. Còn nhà họ Khâu cũng sẽ cản trở.

Sắc mặt ông cụ Mai sa sầm:

– Ồ, nói như cậu thì nhà họ Khâu lại càng thích hợp hơn nhà họ Mai à? Cậu dựa vào cái gì mà kết luận nhà họ Mai không có năng lực đứng vững trước áp lực của nhà họ Ngô, đồng thời còn đối phó được với những trò sau lưng của nhà họ Phó và ứng phó được nhà họ Khâu?

Ông cụ Mai đột nhiên toát ra vẻ uy nghiêm và áp lực khiến trong lòng Hạ Tưởng cả kinh. Tuy nhiên hắn lập tức điềm tĩnh lại, lắc đầu cười:

– Cháu không dám kết luận. Đối với chuyện chính trị khi chưa có kết quả trước thì không ai dám đưa ra kết luận cả.

Ông cụ Mai ánh mắt như điện, nhìn chăm chú vào Hạ Tưởng, sau một lúc lâu trầm giọng hỏi:

– Cậu đã quyết giúp đỡ nhà họ Khâu?

Hạ Tưởng thành thật gật đầu:

– Cháu lộ ra tin tức cho nhà họ Khâu trước thì cũng đã biểu lộ lập trường của mình. Vừa rồi nói sự thật cho Trưởng ban Mai cũng bởi vì cháu và Trưởng ban Mai có giao tình. Hai việc này hoàn toàn khác nhau, không thể gộp chung.

Lời nói của Hạ Tưởng rõ ràng như muốn nói cho ông cụ Mai biết hắn sẽ không bởi vì nhà họ Mai cũng muốn chiếm được vị trí Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy mà thay đổi chủ ý. Hắn sẽ kiên trì giữ vững lập trường của mình không thay đổi.

Ông cụ Mai đứng lên, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Hạ Tưởng:

– Xin lỗi không thể tiếp được.

Nói xong, ông bỏ mặt Hạ Tưởng mà đi lên lầu.

Hạ Tưởng một mình đứng ở phòng khách, cũng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, vừa không xấu hổ cũng chẳng có chút bối rối, cung kính mà nhìn theo ông cụ Mai lên lầu, im lặng không nói gì.

Hạ Tưởng vẫn đứng trong phòng khách, chắp hai tay sau lưng, thoải mái mà quan sát bố trí của phòng khách. Hồn nhiên không cảm thấy lạc lõng.

Trên lầu, trong một phòng khác, ông cụ Mai khoanh tay cùng với Mai Thái Bình đứng quan sát biểu hiện của Hạ Tưởng qua máy camera. Sau vài phút, ông cụ Mai gật đầu cười:

– Không kiêu ngạo cũng không nóng nảy, quả thật không tồi. Thật đúng là có thể giữ được sự trầm tĩnh, là người trẻ tuổi mà điềm đạm.

Mai Thái Bình gật đầu cười:

– Con thích nhất điểm này ở hắn. Bộ dạng hắn dường như không bao giờ tức giận. Nhưng biểu hiện của hắn trong sự kiện cao ốc Hỏa Thụ, thì lại cho thấy đây là một tên thanh niên đầy nhiệt huyết. Hạ Tưởng có lúc thật làm cho người ta cảm thấy mâu thuẫn không phân biệt nổi.

– Càng cân nhắc không ra thì càng có chỗ tiến tới.

Sự tán thưởng trong mắt ông cụ Mai càng gia tăng.

– Nếu qua năm phút đồng hồ mà hắn không biểu lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, cũng không lo lắng nhìn đồng hồ thì ba cho rằng cậu ấy rất đáng được trọng dụng.

– Chuyện này thì quá võ đoán một chút.

Mai Thái Bình mỉm cười khó hiểu.

– Nếu chẳng may cậu ta vội muốn vào nhà vệ sinh mà tỏ ra thần sắc lo lắng thì không phải là oan uổng sao?

Ông cụ Mai liền cười ha hả:

– Con cả ngày cứ suy nghĩ lung tung những chuyện không đâu. Tuy nhiên, con nói cũng đúng, nếu cậu ta đột nhiên muốn vào nhà vệ sinh mà tỏ ra lo lắng, bất an thì chỉ có thể chứng minh vận khí của cậu ấy không tốt. Không thể trách người khác.

Nói ra thì sự thật là cũng không thiếu lúc có người đang trong khảo nghiệm, đột nhiên bởi vì chuyện nhỏ quá mắc tiểu hay quá đau bụng mà làm ảnh hưởng đến tiền đồ cả một đời người. Trong cuộc sống, tin hay không tin thì vận may đúng là có tồn tại. Ngoại trừ tố chất bản thân vượt trội, thì trong thời khắc then chốt cũng không thể bỏ qua nhân tố vận may.

Đương nhiên, nếu bình thường không có sự điềm tĩnh, vào thời điểm then chốt có giả vờ thì cũng không giả vờ nổi. Hạ Tưởng tuy không rõ lắm thái độ tức giận của ông cụ Mai là thật hay giả nhưng hắn được Mai Thái Bình mời đến làm khách, cho dù chủ nhân có ra lệnh đuổi khách thì cũng phải chào Mai Thái Bình một tiếng mới rời đi. Cho nên hắn không hoang mang mà ở trong phòng khách chờ đợi. Mặc kệ là Mai Thái Bình hay Mai Hiểu Lâm, hoặc Mai Hiểu Mộc, tóm lại là sẽ không có ai không để ý đến hắn.

Lại đợi thêm vài phút nữa, Hạ Tưởng bỗng nhiên lắc đầu mỉm cười. Cái chức Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy lại tác động đến nhà họ Mai và họ Khâu, không biết là nhà họ Phó sau khi biết được tin thì có động lòng hay không? Đột nhiên, Hạ Tưởng nảy ra một suy nghĩ, thừa dịp mình đang ở thủ đô, tranh thủ thời gian gặp mặt Tiền Cẩm Tùng, xem ra đó là một ý kiến hay.

Đang nhập tâm suy nghĩ, bỗng nhiên một tiếng trẻ con ở sau lưng vang lên:

– Mẹ, mẹ…

Hạ Tưởng quay nhìn lại, thấy Mai Hiểu Lâm đang gập người dắt một cô bé như viên ngọc ngài đứng ở phía sau, cô cười tươi, chỉ tay về phía Hạ Tưởng, nhỏ giọng nói gì đó với cô bé.

Mai Đình? Hạ Tưởng ngẩn cả người ra.

Tính ngón tay thì Mai Đình sắp một tuổi rồi. Cô bé biết đi sớm, nói chuyện cũng sớm, có lúc trước khi tròn một tuổi là đã có thể biết đi biết nói rồi. Mai Đình ở trước mắt, tuy đứng vẫn còn chưa vững nhưng được Mai Hiểu Lâm dắt đi cũng có thể đứng vững. Khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng hồng, bầu bĩnh trông vô cùng đáng yêu, làm cho người ta không kìm nổi muốn véo một cái.

Đôi mắt Mai Đình và khuôn miệng cực kỳ giống Hạ Tưởng. Người khác thì có lẽ không thể đoán ra nội tình, nhưng Hạ Tưởng liếc mắt một cái đã nhìn ra được Mai Đình tuyệt đối là con gái của hắn. Lúc mới sinh ra thì nhìn không rõ lắm, nhưng hiện tại đã lớn hơn một chút thì cô bé càng có nhiều nét giống hắn hơn.

Quả nhiên là con gái thường hay giống cha.

Hạ Tưởng trong lòng lay động tình phụ tử, nhìn Mai Hiểu Lâm khẽ gật đầu, sau đó ngồi xổm xuống, đưa hai tay ra:

– Đến đây, Mai Đình, để…chú ôm một cái.

Thiếu chút nữa là đã nói thành “ba ôm một cái”. Hắn sực nhớ hiện giờ hắn đang ở nhà họ Mai. Nhà họ Mai có không ít người ở, chứ không phải ở trong nhà của Mai Hiểu Lâm.

Mai Đình lại trốn phía sau Mai Hiểu Lâm, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên sự sợ hãi người lạ. Cô bé lắc đầu, từ phía sau vươn đầu ra nhìn trộm Hạ Tưởng, chu cái miệng nhỏ nhắn nói:

– Chú?

Nét mặt cô bé hiện lên sự nghi hoặc. Cô bé tất nhiên không thể lý giải “chú” Hạ Tưởng có ý nghĩa gì. Trong đầu óc non nớt của cô bé thì đã có một chú Mai Hiểu Mộc rồi, thì làm sao lại xuất hiện một người chú nữa?

Hạ Tưởng thấy Mai Đình sợ người lạ, cũng không miễn cưỡng, cười ha hả hỏi Mai Hiểu Lâm:

– Công nhận cô bé lớn mau thật, khi nào thì nói được vậy?

– Hai tháng rồi, nhớ không rõ lắm là ngày nào.

Mai Hiểu Lâm ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Tưởng, lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu:

– Sao lại không ngồi? Chú đâu, sao lại mặc kệ anh như thế này?

Mai Hiểu Lâm không rõ lắm chuyện gì vừa xảy ra. Cô đối với chính trị cũng giống như trước đây, không quan tâm lắm.

– Trưởng ban Mai chắc đi nghỉ rồi.

Hạ Tưởng nói đùa. Hắn không biết trong phòng khách có máy quay giám sát không, nhưng hắn có thể đoán được chắc chắn là Mai Thái Bình đang ở trên lầu nhìn hắn:

– Có thể chú ấy đang cho anh không gian một mình suy tư.

Mai Hiểu Lâm cũng hiểu được Hạ Tưởng nói là có ý gì, chớp chớp mắt, muốn hỏi cái gì đó nhưng liền ngậm miệng lại, kéo Mai Đình lại gần, ra hiệu cho Hạ Tưởng ngồi xuống sofa nói chuyện.

Ở biệt thự của nhà họ Mai, Hạ Tưởng thấy Mai Hiểu Lâm hơi khác với bình thường. Một mặt, cô biểu hiện sự tự nhiên, thoải mái, tao nhã. Khi nói chuyện cùng với Hạ Tưởng thì giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, ra vẻ một tiểu thư đài các nên có những lễ nghi và hành vi, khiến cho Hạ Tưởng phải nhìn khác về cô.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Từ khóa: , ,
Cùng chuyên mục
Cô giáo Thu (Update Phần 33)
Nhã Phương (Update Phần 37)
Hiếp dâm con gái
Dĩ vãng nhạt nhòa (Update Phần 63)
Ỷ thiên đồ long ký – Quyển 2 (Update Phần 17)
Yêu trẻ con (Update Phần 22)
Quan Trường – Quyển 14 (Update Phần 15)
Quan Trường – Quyển 13
Quan Trường – Quyển 12
Quan Trường – Quyển 11

Thể loại