Truyện sex ở trang web TruyenSexMoi.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang chủ » Truyện sex » Quan Trường – Quyển 7
Bạn đang đọc truyện sex

Quan Trường – Quyển 7

tại TruyenSexMoi.Net

Bấm nút G+ nếu thấy truyện hay nhé các bạn

Phần 181

Đợt sóng lũ thứ ba đánh vào!

Hạ Tưởng bi phẫn mà hô to một tiếng:

– Các anh em, hôm nay tôi rất tự hào, bởi vì chúng ta không ai lui ra sau một bước. Hơn 300 người chúng ta làm thành một bức tường bằng máu thịt bảo vệ 10 vạn dân của quận Hạ Mã, mặc kệ có thể kiên trì đến lúc cuối cùng hay không, tôi chỉ muốn nói với mọi người một điều, mọi người là anh hùng của nhân dân, là ân nhân của quận Hạ Mã, là anh em tốt nhất của tôi!

– Còn có tôi!

Biện Tú Linh nghe được sự bi tráng và bất đắc dĩ trong lời nói của Hạ Tưởng, biết rằng sau khi đợt sóng lũ thứ ba lao tới, đội ngũ có khả năng bị tách ra, có người khả năng sẽ chết, hơn nữa bọn họ cố gắng khả năng sắp thành lại bại. Nhưng, tất cả mọi người không hối hận, không có tiếc nuối, bởi vì bọn họ đã cố gắng, bọn họ đã đấu tranh, bọn họ đã thực sự cố hết sức.

Cô cũng vậy, cô cùng với mọi người, dù cho bị lũ lụt cuốn đi, cô cũng không lùi lại một bước. Có khi ở trước mặt thiên tai, dưới máu nóng tuôn trào của muôn người một ý chí vững như thành đồng, chết cũng không là cái gì, trong xương cốt mỗi người đều có một tinh thần khí khái không sợ chết. Tuy rằng là một nữ nhân, cũng từng ở trong quan trường đủ lâu, nhưng vào giờ khắc này, cả người cũng sôi trào tinh thần không sợ chết giống mấy người đàn ông.

Hạ Tưởng từng bước một, đi nhanh về phía trước, trầm mặc, làm việc nghĩa không được chùn bước. Người phía sau vẻ mặt cũng như thế, đều chứa ánh mắt kiên định, cắn chặt hàm, mặc cho cơn lũ sắp đổ ập tới cũng không ảnh hưởng tới 200 người, đối mặt cơn sóng gió lớn, đi nhanh về phía trước, không ai thấy bi thương, không có lời nói hùng hồn, là một sức mạnh vô hình mà xuyên thấu lòng người, mỗi bước một dấu chân, dường như mỗi một bước đều ghi dấu trong tim, thong thả mà kiên định, bi tráng mà tuyệt vọng, dùng ngực để chống lại cơn sóng dữ cuôi cùng đang tới.

Cảnh tượng này, lưu lại trong mắt rất nhiều người, bao gồm mấy trăm cảnh sát vừa mới chạy tới, bao gồm Bí thư Tỉnh ủy Diệp Thạch Sinh, bao gồm cảnh sát hộ tống của Thủ tướng Quốc vụ viện Hà Đông Thần!

Lúc đầu cảnh sát đã sớm tới, nhưng Tỉnh ủy đột nhiên nhận được thông báo, nói là Thủ tướng đích thân tới thị sát tuyến đầu của thành phố Yến chống lũ, Tỉnh ủy lập tức hoạt động tốc độ cao nhất, chuẩn bị nghênh đón Thủ tướng đến. Thôi Hướng đề nghị, sau khi đợi Thủ tướng Hà tới, rồi mới để cảnh sát vũ trang cùng thủ tướng đi thị sát ở tuyến đầu, Thủ tướng thị sát chỗ nào, thì cảnh sát vũ trang quan binh đi theo đến chỗ đó.

Diệp Thạch Sinh hơi do dự nhưng cũng đồng ý. Bởi vì quân đội cảnh sát vũ trang của tỉnh Yến chưa có kinh nghiệm chống lũ. Hơn nữa phần lớn bị điều động tới hồ chứa nước Nam Sơn, một bộ phận lại khẩn cấp đến trang trại chăn nuôi của Tập đoàn Tứ Ngưu, chỉ còn phần nhỏ điều tới quận Hạ Mã, bảo vệ sông Hạ Mã. Hơn nữa Diệp Thạch Sinh cũng không biết sức mạnh của nước lũ lớn thế nào, theo lời của Thôi Hướng, nước lũ đi qua 20 km mới tới quận Hạ Mã thì nước lũ cũng không còn sức mạnh mấy.

Vẫn là bảo vệ sự an nguy ủa Thủ tướng quan trọng hơn, mà cảnh sát vũ trang thì chưa có kinh nghiệm chống lũ, nên để bảo vệ Thủ tướng an toàn là việc hàng đầu. Bởi vậy, vẫn cứ đợi Thủ tướng tới, quân đội cảnh sát vũ trang mới hộ tống Thủ tướng tiến đến quận Hạ Mã .

Thủ tướng chỉ định muốn tới thị sát sông Hạ Mã, đầu tiên tới bộ chỉ huy quận Hạ Mã, nghe Lý Hàm nói Hạ Tưởng ở tuyến đầu chống lũ, chỉ cùng mấy trăm công nhân chống lũ, Vẻ mặt Thủ tướng lúc này biến đổi, giận giữ khiển trách Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố quấy rối, vì sao không điều động cảnh sát và quân đội đi chống lũ, mà để cho công nhân vốn không có kinh nghiệm chống lũ ngăn cản nước lũ, như vậy là sao?

Thủ tướng tức giận, Hồ Tăng Chu khúm núm, không dám nói gì. Phó Tiên Phong lấy cớ để đảm bảo đập chứa nước Nam Sơn cấp nước cho thủ đô, gần như điều động toàn bộ lực lượng, ông có thể không đồng ý hay sao? Không đồng ý chính là hy sinh ích lợi trung ương để đổi lấy ích lợi cục bộ, là biểu hiện không có cái nhìn đại cục. Thủ tướng trực tiếp phê bình, ông lại không thể ăn ngay nói thật, nói thật, là chỉ trích trung ương không đúng, mà ông thì không có dũng khí nói cái này.

Lúc Thủ tướng và mọi người cùng nhau đi tới, nhìn thấy đầu tiên chính là phía trên bãi đất toàn anh em công nhân nằm hôn mê ngổn ngang, Thủ tướng đầu tiên là đỏ mắt, lập tức chỉ đạo chăm sóc anh em công nhân. Ông đi tới cạnh một công nhân nhìn qua không đến 20 tuổi, cầm thật chặt tay y, cảm thán nói:

– Cậu là đứa con quý của nhân dân, là anh hùng nhân dân!

Đó là thanh niên đã không cùng Hạ Tưởng bê máy bơm nước tên là Đường Dật, y cũng không biết người vừa nói trước mắt là Thủ tướng, mới nghỉ ngơi trong chốc lát cảm thấy khôi phục một chút thể lực, giãy dụa đứng lên, lấy tay chỉ ra tường người ở xa xa:

– Mau, mau giúp Bí thư Hạ, anh ta sắp không chịu nổi rồi.

Vừa mới dứt lời, trước mắt tối sầm, lại hôn mê tiếp.

Thủ tướng cố nén lệ nóng, quay đầu lại nói với Diệp Thạch Sinh:

– Đồng chí Thạch Sinh, đây là một thanh niên tốt, ông nhất định phải thay tôi chăm sóc tốt cho cậu ta, chờ cậu ta tỉnh, nói rằng tôi Hà Đông Thần cũng muốn cảm ơn những cống hiến của cậu ấy.

Diệp Thạch Sinh vội gật đầu một cái, đưa mắt ra hiệu cho người bên cạnh. Thủ tướng trịnh trọng phó thác, ai dám không để ở trong lòng? Ngay lập tức có nhân viên hộ tống để tâm ghi nhớ, sau này khi Đường Dật thức tỉnh, còn có chuyên gia đưa đến phòng bệnh đặc biệt chăm sóc. Sau khi khỏe lại còn an bài Đường Dật vào đại học, sau này sau khi Đường Dật tốt nghiệp đại học, thuận lợi theo chính trị, bởi vì đã chịu ảnh hưởng của Hạ Tưởng, lúc bước vào quan trường, vẫn làm quan thanh liêm.

Cảnh sát và quân đội đều muốn ở trước mặt Thủ tướng thể hiện một chút, cho rằng vì bọn họ vừa đến, khẳng định có thể thành công ngăn chặn nước lũ, so với đội ngũ công nhân không chính quy mà nói, bọn họ mới là lực lượng vững chắc nhất để đảm bảo sinh mệnh và tài sản của nhân dân.

Nhưng mà khi tới trực tiếp đây, tất cả mọi người kinh ngạc. Cảnh tượng trước mắt, đều như một tiếng vang đánh vào trong lòng đám cảnh sát và quân đội, anh em công nhân ngã trái ngã phải, dù bọn họ không có trang phục thống nhất, không có chỉ huy thống nhất, nhưng tinh thần dũng cảm tiến tới, khí khái làm việc nghĩa không chùn bước, còn có nghị lực dù chết không chịu chịu thua, đều khiến đám cảnh sát quân đội những người đàn ông nhiệt huyết này, ai ai cũng đỏ mắt, trong lòng mỗi người đều dựng lên một tấm bia to.

Bọn họ chỉ là công nhân xây dựng bình thường, là dân công, không được hệ thống mà trải qua huấn luyện, không có ý chí giống quân nhân, nhưng tình cảm nhiệt huyết của bọn họ giống nhau.

Cũng không biết là ai bắt đầu, không nói gì mà giơ tay chào theo nghi thức quân đội, theo sau, tất cả cảnh sát quân nhân nghiêm nghị mà đứng, hướng về anh em công nhân trên mặt đất, đều chỉnh tề mà nghiêm trang kính chào theo nghi thức quân đội!

Cảnh tượng trang nghiêm, lòng người trang nghiêm, Hà Đông Thần hai tay nắm chặt, nhìn về nơi xa đang có bóng dáng của Hạ Tưởng trong dòng nước, rốt cục lệ nóng tràn mi mà ra ngoài. Lại nhìn thấy Biện Tú Linh ở sau lưng tường người, một nữ nhân, tóc rối loạn, cả người là bùn nước, càng không ngừng vung hai tay, hiển nhiên là vì cổ vũ mọi người, mà một hàng dài công nhân, lung lay sắp đổ, rồi lại ngoan cường mà đứng thẳng.

Đã từng biết qua các cách phòng chống đại hồng thủy, nhìn thấy vô số cảnh tượng cảm động, trong lồng ngực Thủ tướng bắt đầu hiện lên sự xúc động chưa từng có từ trước tới nay.

Ông từng nhìn thấy cảnh tượng Bí thư Thành ủy, Thị trưởng nhảy vào dòng nước lũ cuồn cuộn, cũng thấy rất nhiều cảnh sát và quân nhân liên kết tạo thành tường người, nhưng cảnh tượng trước mắt làm cho sống mũi ông cay cay, cổ họng nghẹn lại, không vì cái gì khác, mà chỉ vì Hạ Tưởng, hắn đứng ở giữa đám người, là chỗ sức nước đánh vào mạnh nhất.

Chỉ vì một cán bộ nữ, quên mình là nữ nhân nên lúc đối mặt sinh mạng nguy hiểm không tránh ở chỗ cao, mà là đứng ở chỗ nguy hiểm nhất, vì mọi người mà hò hét cố gắng.

Bọn họ không phải thể hiện, bởi vì dù bọn họ biết không có đường lui, vẫn như cũ anh dũng tiến về phía trước, không biết có lãnh đạo cấp trên để ý, chỉ vì bảo vệ ích lợi dân chúng, mà liều mạng chiến đấu. Nếu các nơi khác cán bộ đều có tình cảm và nhiệt huyết giống bọn họ, tinh thần chí công vô tư giống nhau, quốc gia sợ gì mà không hùng mạnh, trăm họ lo gì không an cư lạc nghiệp?

Hà Đông Thần không nghĩ tới, ông chưa từng cảm động vì cán bộ cấp Giám đốc sở thậm chí cấp phó tỉnh hăng hái chiến đấu ở tuyến đầu, cũng chưa từng rơi lệ vì biểu hiện của cảnh sát và quân nhan trong lúc chống lũ, giờ khắc này, là một mình Hạ Tưởng và một đám anh em công nhân đang ngã trái ngã phải, mà cái mũi cay cay, nghẹn lời, lệ nóng chảy dài.

Bọn họ chính là nam nhi nhiệt huyết, không cầu danh, không cầu lợi, không vì có lãnh đạo cấp trên mà thể hiện chính mình, bọn họ chỉ có điều duy nhất đó là vì dân chúng làm tốt việc, chỉ muốn bảo vệ sông Hạ Mã, nhất phương bình an.

Hà Đông Thần nước mắt chảy dài mà nhìn về phía Diệp Thạch Sinh:

– Đồng chí Thạch Sinh, đồng chí Hạ Tưởng là người trẻ tuổi chín chắn dám làm nhất mà tôi thấy, ở chỗ lãnh đạo có đồng chí tốt như vậy thật là quý báu, ông hẳn là cảm thấy tự hào. Yến Triệu nhiều khẳng khái bi ca chi sĩ, hôm nay tôi muốn nói, sông Hạ Mã là một sông thử vàng, mà chiếu lên chính là lòng người, là lương tâm và tính giai cấp sáng vàng rực rỡ!

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Từ khóa: , ,
Cùng chuyên mục
Quan Trường – Quyển 16 (Update Phần 40)
Quan Trường – Quyển 15
Địt chị gái quen qua lớp học lái xe
Cô giáo Thu (Update Phần 33)
Nhã Phương (Update Phần 37)
Hiếp dâm con gái
Dĩ vãng nhạt nhòa (Update Phần 63)
Ỷ thiên đồ long ký – Quyển 2 (Update Phần 17)
Yêu trẻ con (Update Phần 22)
Quan Trường – Quyển 14

Thể loại