Truyện sex ở trang web TruyenSexMoi.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang chủ » Truyện sex » Quan Trường – Quyển 9
Bạn đang đọc truyện sex

Quan Trường – Quyển 9

tại TruyenSexMoi.Net

Bấm nút G+ nếu thấy truyện hay nhé các bạn

Bạn đang đọc Quyển 9, đọc lại Quyển 8 tại đây: https://truyensexmoi.net/story/quan-truong-quyen-8/


– Giám đốc Trần, gần đây có bận không? Có một chuyện mà tôi muốn gặp anh bàn bạc một chút.

Giọng của Hạ Tưởng không kiêu ngạo, không siểm nịnh nhưng lại uy nghiêm chân thật đáng tin.

Dường như Nga Ni Trần hơi do dự một chút, sau đó lại nói một câu làm Hạ Tưởng kinh ngạc…

– Nếu Phó thị trưởng Hạ là vì chuyện Vương Sắc Vi mà ra mặt, tôi có thể trả lời rõ ràng luôn. Xe của hắn ta bị đập chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Lời của Nga Ni Trần chắc như đinh đóng cột, rất dứt khoát.

– Tuy là anh tôi làm đại lý cho sơn Occupy, nhưng không cần phải giở thủ đoạn đê tiện đó. Nói thật nhé Phó thị trưởng Hạ, sự việc là do Sato tự mình làm đấy.

Trong lòng Hạ Tưởng bỗng bốc lên một cục lửa giận.

Nếu là Nga Ni Trần làm thì còn dễ nói, nhưng nếu đúng là Sato gây ra thì hắn ta cũng quá là kiêu ngạo rồi. Một tên Nhật Bản dám làm chuyện phi pháp ở Trung Quốc, muốn thoải mái bắt nạt người Trung Quốc sao?

Mấu chốt là, trật tự thị trường bình thường ở thành phố Lang không thể do một doanh nghiệp có vốn Nhật Bản định đoạt, nếu để sơn Occupy cứ luôn một mình độc tôn thì sơn trong nước sao có thể phất lên được? Nếu đều là cạnh tranh trên thị trường bình thường thì dễ nói, nhưng Sato noi theo Nga Ni Trần, chơi ngầm bẩn nên làm Hạ Tưởng hạ quyết tâm, nhất định phải gặp Sato một lần.

Lại nói về việc luôn muốn gặp Sato một lần mà do nhiều nguyên do chưa gặp được, hơn nữa rõ ràng Sato cũng rất kiêu ngạo, chưa bao giờ chủ động liên lạc với hắn. Cứ có việc là y thường liên lạc trực tiếp với Cổ Hướng Quốc, thậm chí nếu là việc có can hệ đến phạm vi quản lý của Hạ Tưởng thì y cũng vượt mặt, trực tiếp báo cáo xin chỉ thị từ Cổ Hướng Quốc. Đường đường là Phó thị trưởng thường trực, thế mà trong mắt Sato thì hắn chỉ là cái thùng rỗng kêu to.

Hạ Tưởng cũng không phải muốn tranh thể hiện quyền lực, muốn sự tôn trọng từ vị Chủ tịch người Nhật, cái mà hắn muốn chính là khôi phục lại trật tự thị trường như bình thường, phá vỡ cục diện độc bá nhiều năm thành phố Lang của sơn Occupy, tạo cơ hội phát triển lớn mạnh cho sơn trong nước.

Nhà máy sơn Occupy ở thành phố Lang là nhà máy được hãng sơn Occupy đầu tư nhiều nhất trong nước, là phân xưởng nước ngoài có sản lượng năm lớn nhất. Sơn sản xuất ra không những chiếm lĩnh cả thị trường miền bắc Trung Quốc, mà còn lan ra toàn đất nước, lượng tiêu thụ cực lớn. Trong khoảng thời gian mười mấy năm thời kỳ đầu sơn Occupy đầu tư trong nước, sơn Occupy lợi dụng đủ các kiểu thủ đoạn, phía quan chức có, sách lược thị trường có.v.v..Tóm lại là đủ kiểu tồi tệ để giữ gìn cục diện độc bá thị trường sơn.

Ngành sản xuất liên quan đến kế sinh nhai của người dân và đất nước cần phải lũng đoạn mới có thể hoạt động tốt được, nhưng ngành sản xuất sơn lại không phải ngành nghề đặc biệt, không cần lũng đoạn và độc chiếm, là lúc nên động vào sơn Occupy rồi. Ban đầu còn chưa tìm được điểm để ra tay, giờ Sato lại tốt quá, sử dụng thủ đoạn không chính đáng để phá hoại thị trường, hắn ta cho rằng mình có thể ở thành phố Lang này thích làm gì thì làm sao?

Cơ hội đến rồi thì không thể bỏ lỡ được, Hạ Tưởng trầm ngâm đôi lát, nói với Nga Ni Trần:

– Vậy thì làm phiền Chủ tịch Trần chuyển lời tới ông Sato một câu, lần sau không được thế nữa. Nếu còn có lần sau, hậu quả tự chịu.

Hạ Tưởng cũng không khách khí, lời nói có phần đanh thép.

Nga Ni Trần im lặng, cũng không biết y đang nghĩ gì, một lúc sau mới nói:

– Phó thị trưởng Hạ, trước mắt sơn Occupy là sản nghiệp ưu thế lớn nhất ở thành phố Lang, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố còn không kịp bảo vệ, không thể tự hủy Trường Thành được.

Nga Ni Trần là xuất phát từ suy nghĩ cho bản thân mình, đương nhiên là đứng cùng phía lập trường với sơn Occupy rồi, hơn nữa còn quan hệ mật thiết đến lợi ích, thiệt hại cho anh trai y. Y cũng biết rõ, giọng điệu của Hạ Tưởng không có ý tán thành gì, có thể hắn muốn ra tay với sơn Occupy rồi.

Thân là Phó thị trưởng trường trực, tuy không phải nhân vật số một ở Ủy ban nhân dân thành phố, nhưng cũng đủ thủ đoạn để đối phó một doanh nghiệp, sợ gì là doanh nghiệp nước ngoài.

– Thật ra chủ nghĩa bảo thủ của địa phương mới đúng là tự hủy Trường Thành.

Hạ Tưởng cũng không giải thích nhiều, chỉ nói một câu rồi cúp điện thoại.

Lúc tan tầm, hắn và Lý Tài Nguyên, Thang Hóa Lai cùng nhau đi ăn cơm. Vừa đi đến cổng chính, thì Hoa Nhài Vàng và Hoa Nhài Bạc đi tới.

Hoa Nhài Vàng, Hoa Nhài Bạc mặc loại áo gió mỏng, vào lúc chạng vạng chiều tối đầu xuân, trông hai cô giống như cành liễu vàng tơ xuất hiện lần đầu bên thềm nước, bị làn gió xuân mang chút hơi lạnh khẽ thổi, đong đưa, làm say lòng người.

Gió dương liễu thổi không làm lạnh mặt, làn gió dương liễu đâu có tư thái khiêu vũ, tung bay như Hoa Nhài Vàng và Hoa Nhài Bạc? Gió thổi làm rối làn tóc, hai người cùng đưa tay lên vuốt tóc làm lộ ra phần cổ tay trắng mịn, sáng trơn, toát ra ánh bóng bẩy làm kinh động lòng người.

– Phó thị trưởng Hạ…

Hoa Nhài Bạc mở lời trước, nụ cười của cô có chút gượng gạo nhưng giọng âm uyển chuyển êm tai, vẫn là làm cho người ta thấy vui vẻ:

– Tôi và chị gái muốn mời một mình anh ăn cơm, không biết anh có nể tình nhận lời không?

Một mình? Hạ Tưởng không tiếp lời, chỉ là nhìn dò xét Hoa Nhài Vàng, Hoa Nhài Bạc. Hoa Nhài Vàng hơi hơi cúi đầu, đang nhịn cười nhìn trộm hắn. Hoa Nhài Bạc thì vẻ mặt bướng bỉnh, gượng cười nhìn thẳng vào hắn.

Hai chị em ra mặt định diễn cảnh nào đây? Hạ Tưởng không cần nghĩ cũng biết, lại là chủ ý của Nga Ni Trần, y muốn gặp hắn bàn chuyện. Chắc chắn Nga Ni Trần lo lắng cho sự việc sơn Occupy gây ra một loạt phản ứng dây chuyền.

Trong đó Nga Ni Trần không những có lợi ích về kinh tế, mà còn có nhu cầu chính trị, đồng thời chắc chắn y cũng có ý tưởng sâu hơn, hoặc có thể nói, y là nhân vật đại diện phát ngôn cho Sato tại thành phố Lang này.

Đẩy hai chị em Hoa ra mặt long trọng, mức độ coi trọng của Nga Ni Trần đối với sự việc lần này làm Hạ Tưởng không khỏi cảnh giác. Lẽ nào, sau lưng việc sơn Occupy độc chiếm thị trường còn ẩn chứa chuyện đen tối khác?

Suy nghĩ một lát, Hạ Tưởng cười:

– Tôi đã hẹn Tài Nguyên, Hóa Lai đi ăn cơm trước rồi, tôi xin nhận tấm lòng của hai cô gái xinh đẹp, để lần sau nhé.

Sắc mặt Hoa Nhài Bạc liền thay đổi:

– Phó thị trưởng Hạ, hai chị em chúng tôi cùng ra mặt mời, anh không thể không nể mặt…

Ý của lời nói là, hai chị em họ ở thành phố Lang là không có trận chiến nào không thắng, không có công kích nào không khắc chế được.

Hoa Nhài Vàng thì càng thẳng thắn hơn, vẻ mặt thẹn đỏ nhưng lại can đảm bước lên trước một bước. Không thèm để ý Lý Tài Nguyên và Thang Hóa Lai có mặt ở đó, cô khoác cánh tay Hạ Tưởng, cười hi hi, nói:

– Phó thị trưởng Hạ, xin anh đấy, đi ăn cơm cùng chúng tôi được không nào? Chúng tôi có nhiều câu hỏi muốn xin anh chỉ bảo cho…Anh mà không đi thì tôi sẽ buồn lắm, không chừng còn khóc nhè nữa.

Đôi mắt cô quả thật đỏ lên rồi, bộ dạng tội nghiệp giống như nàng thiếu nữ đang yêu mà không được chiều chuộng.

Hạ Tưởng là ai chứ, tuy rằng thủ đoạn của Hoa Nhài Vàng làm người ta động lòng, tim loạn nhưng cũng chỉ là xào lại cách mà cô bé Lê đã làm ngày trước, thậm chí còn không hồn nhiên, ngây thơ bằng cô bé Lê, không để lại dấu vết để bị người ta phát hiện. Hắn cũng không tránh né, mà dùng tay chỉ vào Lý Tài Nguyên và Thang Hóa Lai, cười:

– Người quen của tôi đều biết, Hạ Tưởng không bao giờ là một kẻ trọng sắc khinh bạn.

Hoa Nhài Vàng đang làm bộ nũng nịu bỗng thẹn đỏ mặt, cô liền buông cánh tay Hạ Tưởng ra, chạy sang chỗ khác. Mặt đỏ tía tai không nói thêm gì.

Hoa Nhài Bạc thấy vậy không biết vì sao tim mình bỗng đập thình thịch, bởi bộ dạng vừa rồi của Hạ Tưởng không phải là đang giả vờ, mà là không bị xao động bởi hành động vừa rồi. Trong ấn tượng của cô, đại đa số đàn ông bất kể là quan to hay nhà giàu, vừa thấy hai chị em họ, chưa cần nói là từ chối, mà đều chỉ mong sát lại gần xum xoe các cô, lẽ nào Hạ Tưởng đúng là một người tự biết hạn chế mình?

Bỗng nhiên cô nhớ ra điều gì:

– Được rồi, nếu Phó thị trưởng Hạ có việc thật thì chúng tôi không làm phiền nữa. Có điều lần trước nghe cô Dương nói rằng, hình như cô cũng muốn gặp anh đấy.

Nếu không phải là nhắc đến Dương Bối, thì hôm nay màn diễn gặp mặt Hạ Tưởng của Hoa Nhài Vàng, Hoa Nhài Bạc cũng không làm hắn dậy sóng lòng…Cho đến khi Hoa Nhài Vàng, Hoa Nhài Bạc đi rất xa rồi, Hạ Tưởng vẫn còn hơi thất thần đứng nguyên tại chỗ, tâm trạng không ổn định.

Trên thế gian khó mà gặp được bạn hiền, giống như là hai ngôi sao mơ, sao hôm một sáng một lặn, không gặp được nhau. Nhưng nếu hai người bạn muốn gặp mặt nhau thì không nơi nào là không gặp lại.

Làm cho Hạ Tưởng không ngờ tới chính là, Dương Bối còn chưa gặp được thì ngày thứ hai Liên Nhược Hạm bất ngờ đến thành phố Lang, hơn nữa còn đột nhiên tập kích, không chào đón trước.

Liên Nhược Hạm không đến một mình, cô đem theo cả Liên Hạ.

Hạ Tưởng có khoảng thời gian chưa gặp Liên Hạ rồi, là con trai đầu của hắn, tình cảm của hắn đối với Liên Hạ phức tạp nhất, cũng là nhớ mong nhất. Vừa thấy Liên Hạ hắn liền bế vào lòng, thơm rối rít.

Liên Hạ giãy ra, chỉ tay về phía mẹ:

– Thơm mẹ, thơm mẹ.

Hạ Tưởng liền ngây người, bé tí mà đã hiểu chuyện tình yêu nam nữ, ghê gớm thế? Không ngờ Liên Hạ lại nói tiếp:

– Trên ti vi đều diễn như vậy, bố thơm mẹ một cái là có em bé rồi. Bố mau thơm mẹ đi, Liên Hạ muốn có một em gái cơ…

Hạ Tưởng bó tay, trừng mắt nhìn Liên Nhược Hạm, còn vẻ mặt Liên Nhược Hạm tủi thân:

– Gần đây em không có thời gian trông con nên nó xem ti vi nhiều quá, bị ảnh hưởng xấu rồi. Vừa hay gia đình hàng xóm có đứa con gái nhỏ, chúng liền chơi cùng nhau nên nó muốn có đứa em gái.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Từ khóa: , , , , , ,
Cùng chuyên mục
Loạn luân với chị em họ
Nữ sinh Quỳnh bị hiếp
Chị vợ dâm đãng
Địt em trong xóm trọ
Lấy đĩ về làm vợ (Update Phần 7)
Hai đứa bạn thân (Update Phần 27)
Quan Trường – Quyển 10 (Update Phần 105)
Chim em đẹp lắm
Cô giáo môn Văn 2 (Update Phần 75)
Con khỉ kỳ lạ

Thể loại